Thời đại của Đại hàng hải đã đến.
Erpion, quốc gia duy nhất trong các đại lục đã đặt nền móng cho một Vương quốc trên biển.
Trên vùng biển của họ, nơi từng tài trợ cho các hoạt động bằng buôn bán nô lệ, luôn có con tàu Thanatos (tiếng Morpheus có nghĩa là 'Con tàu tử thần') trôi nổi. Đó chính là tàu buôn nô lệ.
Những người bị trói chặt trong không gian chật chội như quan tài, bị đối xử như gia súc, đã chết đi mỗi ngày. Những người bị bệnh đều bị quẳng xuống biển mà không có ngoại lệ.
Nơi đó, gần giống một lò mổ hơn là tàu buôn, đã được bán cho Berkan sau khi Erpion sụp đổ, và hiện là nhà tù dưới nước duy nhất ở Tây lục địa.
Nhà tù Liberjan, được xây dựng để ngăn chặn sự trốn thoát của những tội phạm có mức độ nguy hiểm cao.
Vì Berkan là quốc gia chủ yếu gồm các pháp sư, các nước láng giềng đều cho rằng quyết định của Berkan là hợp lý.
Thật vô lý. Trên đời này có quốc gia thần thánh nào lại cải tạo tàu buôn nô lệ thành nhà tù trên biển chứ? Dù là thế giới trong game đi nữa, nhưng với lẽ thường của tôi thì hoàn toàn không thể chấp nhận được.
Morpheus thì đẩy quý tộc trung tâm có thể quyết định tương lai đất nước vào chỗ chết, còn Berkan thì giả vờ trung lập nhưng lại làm đủ mọi chuyện dơ bẩn sau lưng. Tất cả đều là lũ đáng ghét.
Điều khiến tôi tức giận hơn cả là việc tôi đã góp phần khiến Isaac bị giam trong cái nhà tù vô căn cứ này. Dù sắp được giải thoát, nhưng cảm giác khó chịu vẫn không tan biến.
"Ngài đang mải mê suy nghĩ điều gì vậy."
Khi con tàu neo đậu tại đảo Diacy, một giọng nói quen thuộc vang lên. Nhưng nó trầm và khàn hơn trước.
Tôi từ từ quay đầu lại. Trên boong tàu nơi tôi quay lại, Isaac đang đứng đó. Hai cổ tay và cổ chân anh ta bị còng bởi những vòng cùm hình đinh ốc.
Vẻ ngoài vốn gọn gàng không tì vết mỗi khi tôi thấy đã có nhiều vết xước. Làn da tái nhợt khiến bộ đồ tù nhân màu cam trông cũng tạm được.
Tuy nhiên, nhìn những vết trầy xước trên da thịt lộ ra, có vẻ anh ta đã không được đối xử như quý tộc. Dù đã đến đây thì thân phận trước đây cũng chẳng còn ý nghĩa gì, nhưng như thế này thì quá đáng.
Không biết có phải vì đã nảy sinh tình cảm lúc nào không, nhưng khi nhìn thấy vẻ ngoài tồi tàn đó, tâm trạng tôi lại càng trở nên tồi tệ hơn.
"Tôi đang nghĩ về Công tước Điện hạ."
"Sắc mặt Ngài không tốt, có vẻ như Ngài đã không nhớ lại một kỷ niệm đẹp nào."
"Sao anh lại cười?"
"Đừng cười. Cười cũng không khiến anh trông ổn hơn đâu."
Ai mà chẳng từng có kinh nghiệm đó?
Kinh nghiệm trở thành đứa con bất hiếu hệ Hỏa khi về nhà trút giận lên người mẹ, người hỏi tại sao mặt mình lại khó coi thế sau khi bị người ngoài tát vào mặt...
Hiện tại, tâm trạng tôi chính là như vậy.
"Có vẻ Ngài đã quan tâm đến tôi nhiều lắm."
"... Đã bảo đừng cười mà."
"Sao Ngài lại có vẻ mặt như thế?"
"Mặt tôi thì có làm sao. Trông còn ra dáng người hơn Công tước Điện hạ nhiều."
"Đó là vẻ mặt bối rối vì cảm thấy có lỗi với tôi."
Lý do tôi chọn im lặng là vì anh ta nói đúng.
Nội dung chính của Chương 1 Nội dung Phụ là: Giải cứu Isaac bằng Dấu Ấn Thần Thánh đã thu được và mở ra cốt truyện mới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!