Chương 50: (Vô Đề)

--------- "Hình như anh ấy có gì đó để tin tưởng.

" Tôi quyết định tạm thời đi theo giám sát viên để xem tình hình thế nào.

"Lối này.

" Chúng tôi rời khỏi tầng hầm 1 và bắt đầu leo lên cầu thang.

Chẳng mấy chốc, xung quanh chuyển từ ánh sáng màu đồng xanh sang ánh sáng vàng đồng rực rỡ, lộ ra một hành lang rộng lớn.

"Tầng trệt rồi.

" Điều đó có thể xem như một chút an ủi, nhưng… Ở tầng trệt, một cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra.

"Aaaaaaaa!

" "Ưm!

Ư-ư

-ưm!

" "Tai tôi… tai tôi!

" Tiếng hét vang lên từ khắp nơi.

"Vậy là đã 2 tiếng trôi qua rồi.

" Những nhân viên đang ẩn nấp dường như lần lượt bị phát hiện bởi những robot hướng dẫn và đang phải chịu đựng việc bị lấy đi thêm những bộ phận cơ thể… Giống như tôi đã từng.

"……" Giám sát viên bước đi, không thèm nhìn về phía những góc hành lang nơi phát ra âm thanh.

"Lộc Con à, đừng ngoái đầu lại.

" "……" Bàn tay tôi nắm chặt đến mức các mạch máu nổi rõ lên.

"Dù khó khăn, nhưng bây giờ chuyện giữ mạng cho cả đội chúng ta vẫn là ưu tiên hàng đầu.

Nếu muốn tiếp tục ở lại nơi này và tích điểm, cậu phải học cách từ bỏ.

" "……" Tôi chợt nhớ đến khoảnh khắc trong chương trình đố vui thứ ba, khi giám sát viên gần như đã chấp nhận cái nhận cái chất rất thản nhiên.

-…Tôi có một người thân đang nằm viện.

Nếu có ai đó có thể ghé qua sau khi buổi quay này kết thúc thì tốt biết mấy!

Nếu có thể, tôi rất cảm ơn.

Bỗng nhiên, tôi dường như hiểu được, người giám sát viên này – với vẻ ngoài lạc quan và tính cách dễ chịu – đã tồn tại ở đây bằng cách nào.

Dù sao đi nữa, tôi cũng không phản đối.

Chẳng mấy chốc, giám sát viên cẩn thận quan sát xung quanh và dường như đã đến được nơi anh ấy mong muốn.

Và nơi đó là… "Đây rồi.

" "……" Một cái cửa sổ.

Đúng là cửa sổ kính mờ đã bị đóng chặt mà Go Young Eun đã cố gắng hết sức để mở trước đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!