Chương 420: Ga tàu Segwang

Tôi nhớ lại.

Tầng hầm dưới trụ sở chính của Công ty Cổ phần Mộng Mơ Ban Ngày—nơi quá khứ của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ chồng chất từng lớp.

Những cái bóng và xác của các nhà nghiên cứu gục chết trong phòng thí nghiệm đang bốc cháy mà tôi đã thấy ở đó.

Nghĩ đến khoảnh khắc tôi cùng Ho Yoo

-won thoát ra từ căn phòng làm việc của viện đang chìm trong lửa ở tận mấy chục tầng sâu dưới lòng đất, vừa rùng mình tự hỏi rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra để viện bốc cháy.

"…Quả nhiên Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ nằm dưới lòng đất."

Chỉ là tôi không ngờ cái "dưới lòng đất" ấy lại chính là hạ tầng của tàu điện ngầm.

Tôi lại nhìn vào phòng làm việc của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ, nằm trong "phòng máy" của sân ga hướng đường ngoài ở GaKhuya.

…Hay chỗ này cũng là một "bóng tối" được mô phỏng?

"Đặc vụ, anh có cảm thấy tà khí gì không?"

"…Hiện tại thì, không."

Tôi quay sang Baek Sa

-heon; cậu ta cũng đang khẽ nhấc miếng che mắt lên liếc vào trong rồi vội lắc đầu.

"…Vậy không phải bóng tối, mà là địa điểm có thật?"

Và xem chừng chẳng ai trong nhóm nhận ra đây là đâu.

Tôi chợt hiểu.

"Trong nhóm này không ai từng xuống tầng hầm của Mộng Mơ Ban Ngày."

Vì nơi đó chủ yếu chỉ đội an ninh mới vào.

"Lộc con này. Muốn vào thử không?"

Tôi gật đầu chậm rãi.

"…Có vẻ là nơi tôi từng biết."

"…!"

"Nhưng ở đây đã cháy rụi hoàn toàn, vào đông người một lượt có thể nguy hiểm. Tôi và…"

"Tôi đi cùng được chứ ạ?"

Phó phòng Lee Seong

-hae giơ tay ngay.

"…Vâng, quá tốt ạ."

Thế là tôi và phó phòng Lee Seong

-hae tiến vào hành lang đã bị lửa thiêu đen.

Tách… tách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!