Để thuận tiện cho động tác, Lương Cẩm Mặc ghé sát lại gần, tay cách lớp khăn bông xoa nhẹ mái tóc ướt.
Bên tai vang lên tiếng sột soạt, Hứa Chi hơi cúi đầu, rũ mắt xuống, gò má nóng ran.
Nghi ngờ thì nghi ngờ nhưng chuyện thích một người... vẫn là không thể kiểm soát được. Mỗi khi anh đến gần, sự rung động trong lòng cô lại khó kìm nén.
Lương Cẩm Mặc giúp cô lau tóc gần khô rồi nói: "Lát nữa sấy qua một chút, không thì sẽ bị cảm lạnh đó."
Hứa Chi "vâng" một tiếng.
Khăn bông vẫn trùm trên đầu cô, Lương Cẩm Mặc cảm thấy bộ dạng này của cô quả thực giống con chim cút.
Anh cầm tập tài liệu trên bàn trà đặt trước mặt cô.
"Thực ra mấy chục triệu không khó khăn như em nghĩ đâu, thời gian đi học tôi có chút tiền tiết kiệm." Anh trầm giọng nói:
"Trong tay tôi cũng có vài bằng sáng chế phần mềm, vốn dĩ để ở một số công ty nước ngoài cho đại lý vận hành, bây giờ có thể chuyển nhượng trực tiếp. Tôi tính rồi, chỗ này được khoảng hơn sáu mươi triệu. Nếu chưa đủ thì số tiền vay mượn tôi cũng có thể trả hết trong vài năm tới."
Hứa Chi sững sờ.
Tài liệu trải ra trước mặt, có giấy chứng nhận quyền sở hữu bằng sáng chế, hợp đồng vận hành đại lý còn có thẻ ngân hàng.
Giọng điệu Lương Cẩm Mặc trở nên trịnh trọng hơn: "Nợ nần tôi sẽ một mình gánh vác, không để em phải chịu khổ đâu."
Hứa Chi cảm thấy từ sáng đến giờ, cô liên tục phải chịu đựng đủ loại chấn động.
Lương Cẩm Mặc mới lớn hơn cô ba tuổi thôi mà...
Cô kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
"Vốn dĩ tôi định thuyết phục bố em đổi kênh tiếp thị, biết đâu còn có thể cứu vãn công ty nhà em theo con đường bình thường, nhưng..." Lương Cẩm Mặc cau mày:
"Bây giờ xem ra độ khó quá lớn, thời gian cũng lâu. Nếu bố em cố chấp bảo thủ, mẹ em muốn tự bảo vệ mình, có lẽ ly hôn là lựa chọn tốt nhất."
"Nhưng mà..." Hứa Chi muốn nói gì đó nhưng đầu óc trống rỗng.
Lương Cẩm Mặc nghiêng đầu nhìn cô: "Không có gì là không gánh vác nổi, số tiền này đối với tôi không quan trọng đến thế."
Hứa Chi cắn môi nhìn anh, trong mắt tràn đầy sự luống cuống, luôn cảm thấy mình không xứng.
Cô chưa làm được gì nhiều cho anh, bây giờ mớ hỗn độn của nhà cô lại muốn vét sạch tiền tiết kiệm của anh còn muốn tiêu trước tương lai của anh. Chuyện này sao cũng thấy không hợp lý, tại sao anh lại đối xử với cô như vậy?
Chưa từng có ai đối xử với cô như thế, dường như vì cô mà có thể hy sinh tất cả.
"Đừng cắn nữa..." Lương Cẩm Mặc giơ tay lên, ngón tay chạm vào môi cô, nhẹ nhàng x** n*n.
"Bây giờ chuyện của em cũng là chuyện của tôi, dùng tiền mà giải quyết được đã là kết quả tốt nhất rồi." Môi anh mấp máy, có những lời muốn nói lại thôi.
Hứa Chi luôn lựa chọn người khác.
Cô sẽ lén lút đưa đèn pin cho anh nhưng khi gặp lại cô đi bên cạnh Lương Mục Chi, không nhìn anh lấy một cái.
Cô đưa thuốc và nước cho anh khi anh sốt nhưng Lương Mục Chi gọi một cú điện thoại đến, cô liền đuổi anh đi.
Đến tận hôm nay, anh đã không còn nhớ nổi ngày hôm đó mình đã bước ra khỏi khu biệt thự như thế nào. Chỉ nhớ ý nghĩ cứ lởn vởn trong đầu khi đó
- đã muốn đuổi anh đi, tại sao lại còn đưa thuốc cho anh?
Cô luôn như vậy, có lẽ trong lòng thấy áy náy với anh nhưng vĩnh viễn để ý ánh mắt người khác hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!