Chương 91: Lần đầu tiên có người lau tóc cho cô

Lương Cẩm Mặc và Chu Hách sau đó nói gì, Hứa Chi nghe không được tập trung lắm.

Đầu óc cô trống rỗng nhưng lại như bị nhồi nhét rất nhiều thứ hỗn độn, hoàn toàn không thể suy nghĩ bình thường.

Bị Triệu Niệm Xảo nói trúng rồi, Lương Cẩm Mặc vào Lương thị quả nhiên là có mục đích, anh muốn tính sổ với người nhà họ Lương.

Vậy việc anh đưa Cao Oánh vào bệnh viện tâm thần, có phải cũng là để trả thù không?

Anh nói, anh nhớ từng người bọn họ, trong đó có bao gồm cô không?

Lương Chính Quốc, Cao Oánh đều có quan hệ huyết thống với anh, anh còn không nể tình, đối với cô thì sẽ thế nào?

Cô không nghĩ ra nhưng ngay trong khoảnh khắc này, cô bỗng nhận ra một điều.

Trước đây cô cảm thấy hai người có thể ở bên nhau là do anh luôn cho đi là anh âm thầm giúp đỡ cô, bảo vệ cô nhưng cô chưa từng tính đến những lời mắng chửi mà cô sẽ phải chịu đựng và cả...

Cô ở bên anh, chắc chắn sẽ phải từ bỏ hôn ước với Lương Mục Chi, đồng nghĩa với việc từ bỏ cơ hội cứu công ty gia đình.

Lương Mục Chi nói cô yêu đương mù quáng, bây giờ cô mới giật mình nhận ra, đúng là như vậy thật.

Mấy ngày nay, sự ép buộc của Hứa Hà Bình khiến cô không thể chịu đựng nổi, Lương Cẩm Mặc lúc này ở bên cạnh cô, người cô có thể nắm lấy chỉ có anh.

Cô như bị tạt một gáo nước lạnh, sự nghi ngờ một khi đã nảy sinh thì rất khó xóa bỏ. Cô không biết làm thế nào mới có thể hiểu rõ suy nghĩ trong lòng anh.

Hỏi trực tiếp chắc chắn không phải cách hay nhưng còn cách nào khác không?

Trong phòng khách, Chu Hách xem đồng hồ treo tường: "Gọi cho em gái Chi Tử đi, tối nay cùng đi ăn."

Lương Cẩm Mặc cũng có ý đó.

Chân Hứa Chi bị thương, anh lo cô đi lại nhiều sẽ ảnh hưởng đến việc hồi phục, cầm điện thoại lên gọi WeChat.

Bất ngờ là tiếng chuông điện thoại vang lên trong phòng ngủ phụ.

Hứa Chi đang trùm chăn có chút hoảng, vội vàng thò đầu ra định lấy điện thoại.

Không kịp nữa rồi, Lương Cẩm Mặc nghe tiếng chuông đã đi tới.

Cô đành phải giả vờ như vừa ngủ dậy, s* s**ng cầm lấy điện thoại.

Lương Cẩm Mặc vừa cúp máy, anh nhìn cô: "Em đang ngủ à?"

Hứa Chi ngáp một cái, hỏi: "Vâng... mấy giờ rồi ạ?"

"Sắp năm giờ rồi." Lương Cẩm Mặc đi tới hỏi cô: "Vào nhà không thấy em, em không khỏe à? Ngủ đến tận giờ này."

Anh nhìn thấy mắt cô hơi sưng đỏ, không kìm được cau mày.

Hứa Chi dụi mắt, giả vờ buồn ngủ: "Lúc nãy em ra ngoài một lát, hơi mệt nên ngủ quên."

Chu Hách đứng ở cửa, oang oang nói: "Em gái Chi Tử, em ở đây à, sao không lên tiếng? Vừa nãy anh nhìn vào cũng không thấy em, bọn anh nói chuyện ở phòng khách cả buổi trời mà không đánh thức em à?"

Đôi mắt đen láy của Lương Cẩm Mặc nhìn Hứa Chi đầy ẩn ý.

Hứa Chi chạm phải ánh mắt anh, tim đập thình thịch, cố gắng giữ bình tĩnh trả lời Chu Hách:

"Không ạ... em ngủ say quá."

Lương Cẩm Mặc: "Em có muốn xuống lầu ăn tối cùng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!