Chương 9: Tận đáy lòng cô luôn cảm thấy mắc nợ anh

Bữa cơm kết thúc trong bầu không khí chẳng mấy vui vẻ.

Sau khi Hứa Chi rời đi, Trần Tịnh bĩu môi tỏ vẻ không vui: "Cô ấy thật bất lịch sự."

Lương Mục Chi cảm thấy hơi phiền muộn, hắn vừa mới dỗ dành Hứa Chi xong. Hắn lập tức nhíu mày nói với Trần Tịnh:

"Nếu không phải em cứ khơi lại chuyện cũ thì cô ấy cũng sẽ không mất hứng như vậy."

Trần Tịnh không thể tin nổi: "Anh trách em ư? Em làm vậy chẳng phải là vì bất bình thay cho anh sao? Anh xem anh ngốc nghếch chịu bao nhiêu tội như thế mà không truy cứu trách nhiệm lại còn coi cô ta là bạn."

"Em thôi đi được chưa?" Giọng hắn trở nên cứng rắn: "Anh đã nói rồi, cô ấy là bạn thân nhất của anh."

Thấy hắn thực sự nổi giận, Trần Tịnh đành miễn cưỡng thỏa hiệp: "Thôi được rồi, em không nói nữa là được chứ gì? Chúng ta ăn cơm đi."

Lương Mục Chi cũng chẳng còn hứng thú ăn uống gì nữa.

Trần Tịnh và Hứa Chi rất khác nhau. Trần Tịnh nhiệt tình, sôi nổi và thẳng thắn cũng ham chơi giống hệt hắn.

Cô không phải là cô gái đầu tiên chủ động theo đuổi hắn nhưng lại là người khiến hắn khó lòng chống đỡ nhất. Ngay lần gặp đầu tiên cô đã tỏ tình, cô gái này làm việc gì cũng đánh nhanh thắng nhanh.

Chính vì thế cô cũng chẳng giữ được lời trong lòng, sự thẳng thắn bộc trực của cô đã phá hỏng bữa cơm ngày hôm nay.

Nhưng bạn gái là do mình chọn nên chỉ có thể chiều chuộng, hắn thầm thở dài trong lòng, đành để sau này tìm cơ hội dỗ dành Hứa Chi vậy.

Hứa Chi trở về trường học, tâm trạng còn tồi tệ hơn cả ngày cô biết tin Lương Mục Chi có bạn gái.

Không còn đơn thuần là sự hụt hẫng mà còn xen lẫn cả nỗi tức giận.

Lương Mục Chi không hề tin tưởng cô, chỉ vì vài câu nói của Trần Tịnh mà hắn cũng bắt đầu nghi ngờ cô là người làm lộ tin tức.

Buổi chiều đi thư viện tự học, cô cứ liên tục nhìn vào điện thoại.

Lương Mục Chi không nhắn tin cũng chẳng gọi điện, có lẽ hắn vẫn đang ở cùng Trần Tịnh. Ánh mắt cô dừng lại trên hình đại diện của người bạn mới kết bạn.

Ấn vào hình đại diện đen kịt của Lương Cẩm Mặc, trong khung chat chỉ có dòng thông báo mặc định của hệ thống: [Tôi đã chấp nhận lời mời kết bạn, bây giờ chúng ta có thể bắt đầu trò chuyện.]

Cô nên xin lỗi anh, ngoài ra cô cũng muốn xác nhận xem rốt cuộc anh có nói chuyện Lương Mục Chi đánh nhau cho người nhà họ Lương biết hay không. Nhưng để hạ mình xuống nước hỏi chuyện thì cần chút dũng khí.

Chần chừ mãi đến tối, cô mới gửi cho Lương Cẩm Mặc tin nhắn WeChat đầu tiên: [Anh có đó không?]

Đầu bên kia hồi lâu không có phản hồi.

Hứa Chi nhắn tiếp: [Chuyện trưa nay em phải nói lời xin lỗi với anh, lúc đó tâm trạng em hơi mất kiểm soát nên không nên nói chuyện với anh như vậy.]

Bên kia vẫn im lìm, cô bèn gửi một cái sticker hình chú cún đang xin lỗi.

Cô phát hiện WeChat vừa cập nhật thêm bộ sticker mới nên thử gửi tiếp hình "heo con dập đầu" và "mèo con xin lỗi".

Lần này bên kia đã có phản hồi.

Lương Cẩm Mặc: [Dừng lại]

Lương Cẩm Mặc: [Ở đâu ra lắm cái sticker linh tinh thế hả?]

Mắt Hứa Chi sáng lên, vội vàng nhắn lại: [Của WeChat tự có đấy ạ, anh cập nhật lên là thấy ngay. À đúng rồi, em còn sưu tầm được nhiều sticker hay ho lắm, anh có muốn không? Em gửi cho anh nhé.]

Lương Cẩm Mặc: [Không cần]

Hứa Chi vừa mới bắt chuyện được với anh, không biết có phải do quá kích động hay không mà tay nhanh hơn não, lỡ tay gửi luôn một cái sticker cô mới sưu tầm gần đây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!