Chương 89: Cô thích người đàn ông đó đến vậy sao?

Hứa Chi hiện tại thực sự rất phiền Lương Mục Chi, cô đã có quá nhiều chuyện phải lo rồi, không biết vị thiếu gia này lại giở chứng gì.

Nhưng nghĩ đến việc đã nhận lời nói chuyện với hắn, cô đành tiễn Triệu Niệm Xảo ra khỏi bệnh viện trước.

Triệu Niệm Xảo đến bằng taxi, Hứa Chi và Lương Mục Chi cùng tiễn bà lên xe, sau đó mới một trước một sau đi đến dưới tán cây ở vành đai xanh bên đường.

Tâm trạng Hứa Chi rất tệ, Triệu Niệm Xảo bị bệnh, cô lại không thể đưa bà về nhà vì sợ bị Hứa Hà Bình nhốt lại, làm con gái, cô ít nhiều cũng cảm thấy áy náy.

Lương Mục Chi liếc nhìn cô, thấy mắt cô hơi sưng đỏ, hỏi: "Lại khóc à?"

Hứa Chi quay mặt đi: "Anh có chuyện gì thì nói thẳng đi."

Lương Mục Chi cảm thấy mệt mỏi: "Có thể nói chuyện tử tế được không, trước đây em đâu có như vậy."

Hứa Chi: "Con người ai rồi cũng thay đổi mà."

Lương Mục Chi bất lực, hắn vốn định nói rất nhiều cũng có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi nhưng thái độ này của Hứa Chi khiến hắn chẳng còn hứng thú nữa.

Hắn đi thẳng vào vấn đề: "Dì và chú cãi nhau chắc là vì chuyện em bỏ trốn chứ gì?"

Hứa Chi: "Đây là việc riêng của nhà tôi."

Giọng Lương Mục Chi cứng rắn hơn: "Anh là đối tượng bị em đào hôn, trên danh nghĩa, anh cũng được coi là vị hôn phu của em."

Hứa Chi: "..."

Cô nhìn hắn như nhìn kẻ thiểu năng: "Vị hôn phu? Sao anh có thể thốt ra được những lời đó? Anh quên là anh đã có bạn gái từ lâu rồi sao?"

Lương Mục Chi cau mày: "Em tưởng anh muốn chắc! Em có biết bố mẹ anh thực sự đã liên hệ người chuẩn bị lễ đính hôn rồi không, còn muốn làm thật long trọng nữa. Không phải em thì cũng sẽ là người khác."

Hứa Chi định nói, vậy thì để người khác làm đi.

Nhưng cô lại do dự.

Cô nhớ đến những vết thương trên người Triệu Niệm Xảo, không biết bà về nhà có bị đánh nữa không...

Phải làm sao đây, cô không biết nữa, vốn dĩ đã quyết định sẽ không quay đầu lại nhưng Triệu Niệm Xảo bị thương, cô thực sự không thể khoanh tay đứng nhìn.

Lương Mục Chi quan sát sắc mặt cô:

"Chúng ta bình tĩnh nói chuyện về hôn sự này đi. Bây giờ cả hai đều bị ép buộc, em bỏ trốn, dì chịu khổ, công ty nhà em sắp tiêu tùng. Bên phía anh, ông nội vẫn chưa xuất viện, anh thậm chí không dám cãi nhau với họ vì sợ ông nội tức giận xảy ra chuyện gì, hơn nữa..."

Hắn chỉ về phía người đàn ông mặc đồ đen đứng cách đó không xa: "Bố anh cho vệ sĩ theo dõi anh 24/24, anh muốn chạy cũng không có cửa."

Hứa Chi nhìn thoáng qua người vệ sĩ, cô có chút cạn lời nhưng cũng không ngạc nhiên lắm.

Lương Mục Chi một khi đã nổi điên lên thì chuyện gì cũng dám làm, cô còn chạy được, hắn mà bị ép quá thì chỉ có chạy nhanh hơn, xa hơn.

Cô hỏi hắn: "Rốt cuộc anh muốn nói gì?"

Lương Mục Chi im lặng vài giây, hít sâu một hơi: "Hay là... cứ đính hôn cho có lệ để qua mặt họ trước đã sau đó tính tiếp?"

Hứa Chi mở to mắt không thể tin nổi.

"Em đừng vội." Hắn nói:

"Nghe anh nói đã, chỉ là đính hôn thôi, không phải kết hôn đúng không? Như vậy mục đích của bố em đạt được rồi sẽ không làm khó mẹ em nữa. Bên phía bố mẹ anh, ít nhất cũng sẽ rút vệ sĩ về, ông nội anh cũng yên tâm dưỡng bệnh. Em xem, đây là đôi bên cùng có lợi."

Hứa Chi kinh ngạc: "Thế còn Trần Tịnh thì sao? Cô ấy chịu à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!