Hứa Chi quả thực có giận mà không sao trút ra được.
Bình thường Lương Mục Chi luôn tỏ vẻ bất cần đời, thế mà giờ phút này giọng điệu lại cẩn trọng dè dặt, sự tương phản ấy khiến cô lầm tưởng rằng hắn thực sự sợ cô giận.
Giống như vô số lần trong quá khứ, cô lại mềm lòng.
Thái độ của cô dịu xuống: "Không có."
Lương Mục Chi sáng mắt lên: "Vậy chúng ta làm hòa nhé?"
Hứa Chi: "Ừm."
Cô vẫn tỏ ra hơi lạnh nhạt nhưng Lương Mục Chi cũng không chấp nhặt:
"Chuyện này đúng là anh có lỗi với em, nếu em còn giận thì cứ đánh mắng anh cũng được nhưng đừng tự mình dỗi hờn, hại sức khỏe lắm."
Hứa Chi bỗng cảm thấy bất lực vô cùng.
Cô còn có thể nói gì với hắn đây? Hắn thực sự không hề nhận thức được hành động của mình có vấn đề gì, hắn chỉ vì thiên vị Trần Tịnh mà đẩy cô ra đứng mũi chịu sào mà thôi.
Cô suy nghĩ một lúc rồi mới mở lời: "Hay là anh thử đặt mình vào vị trí của em xem, nếu em bắt anh gánh tội thay cho bạn trai em thì anh cảm thấy thế nào?"
Lương Mục Chi đáp ngay không cần suy nghĩ: "Em làm gì có bạn trai."
"Sau này sẽ có thôi." Lời vừa thốt ra, Hứa Chi mỉm cười nhưng trong lòng lại nhói đau âm ỉ:
"Chẳng lẽ anh cảm thấy em tệ lắm, không có ai theo đuổi, cả đời này cũng sẽ không có người đàn ông nào thích em sao?"
"Anh không có ý đó..."
Lương Mục Chi sững người, hắn nhận ra mình chưa từng hình dung đến việc Hứa Chi sẽ có bạn trai.
Trước đây hai nhà cứ hễ mở miệng là đùa rằng Hứa Chi và hắn có hôn ước từ bé, tương lai cô sẽ làm vợ hắn.
Hắn vốn tính tình phóng túng nên cũng thuận nước đẩy thuyền hùa theo các bậc cha chú nói đùa nhưng chưa bao giờ để trong lòng.
Hứa Chi là bạn nối khố là thanh mai của hắn, hai người cùng nhau lớn lên, cô chính là một phần cuộc sống của hắn.
Thế nhưng cô quá ngoan, hắn không thể tưởng tượng nổi tương lai mình lại phải sống cả đời với một cô gái tẻ nhạt như vậy.
Hắn thích mạo hiểm và k*ch th*ch, những thứ đó cô đều không thể cho hắn.
Hắn chợt nhớ ra hồi đại học cũng có không ít chàng trai rục rịch muốn theo đuổi Hứa Chi, cô đơn thuần như thế nên hắn sợ cô bị bắt nạt, bèn nhờ bạn cùng phòng ký túc xá trông chừng giúp, đừng để cô bị mấy tên trai đểu lừa gạt.
Bạn cùng phòng trêu chọc chuyện hắn và Hứa Chi, hắn cũng thuận theo mà thừa nhận, thầm nghĩ chỉ cần Hứa Chi mang cái danh có bạn trai thì chắc chắn sẽ không bị đám đàn ông lăng nhăng lừa phỉnh.
Nhưng bây giờ hắn đã có bạn gái, Hứa Chi cũng sắp tốt nghiệp đại học, bọn họ đều đã trưởng thành, chuyện cô muốn yêu đương cũng là lẽ thường tình.
Chỉ là hắn vẫn không yên tâm: "Tiểu Chi Tử nhà chúng ta ngoan thế này rất dễ bị lừa, đàn ông chẳng có mấy thằng tốt đẹp đâu, em phải mở to mắt mà nhìn, chuyện này cần thận trọng đấy."
Hứa Chi vẫn cười nhưng ánh mắt lại thoáng nét bi thương: "Vâng, em sẽ mở to mắt."
Lương Mục Chi chạm phải ánh mắt của cô, trái tim như bị kim châm một cái. Hắn bỗng thấy hơi hoảng hốt cũng chẳng biết mình đang hoảng vì cái gì nên đành lảng sang chuyện khác:
"Đúng rồi, chuyện giữa anh và Trần Tịnh em đừng để người nhà anh biết nhé, cũng đừng nói với bố mẹ em. Bố mẹ và ông nội anh vẫn đang giận, đợi một thời gian nữa anh sẽ tìm cơ hội chính thức giới thiệu Trần Tịnh với họ."
Hứa Chi rũ mắt xuống, cô nhớ lại những lời Hứa Hà Bình đã nói.
Ông ta muốn cô giành lại Lương Mục Chi nhưng cô lấy cái gì mà giành đây?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!