Chương 7: (Vô Đề)

Rời khỏi nhà, Hứa Chi một mình đi bộ từ khu biệt thự ra ngoài.

Cô cúi đầu, trong đầu vẫn văng vẳng những lời vừa rồi của Hứa Hà Bình.

Cô chưa bao giờ cãi lại người lớn, chưa một lần nào. Mọi người đều nói cô ngoan nhưng không ai biết rằng sở dĩ cô luôn ngoan ngoãn nghe lời như vậy là đều có nguyên do.

Cô nhớ hồi nhỏ, mỗi khi bố mẹ cãi nhau nảy lửa, ngoài việc nguyền rủa đối phương, họ thường xuyên nhắc đến chuyện ly hôn. Tờ giấy đăng ký kết hôn của Hứa Hà Bình và Triệu Niệm Xảo đã bị xé nát từ lâu rồi.

Khi đó, Hứa Hà Bình vừa xé nát tờ giấy kết hôn vừa hét vào mặt Triệu Niệm Xảo: "Còn như vậy nữa thì cô dẫn theo con Hứa Chi cút ra ngoài cho tôi, ly hôn rồi để tôi xem cô mang theo con thì sống kiểu gì!"

Triệu Niệm Xảo cũng không chịu thua kém:

"Ông muốn tôi mang theo thì tôi phải mang theo à, dựa vào cái gì chứ? Tôi nói cho ông biết Hứa Hà Bình, ông càng không muốn thì tôi càng phải nhét cho ông, ly hôn rồi tôi sẽ không mang theo cái của nợ đâu, tôi không cần đứa con này! Dù sao nó cũng là dòng giống nhà họ Hứa các người, tôi không thèm quản!"

Cô bé Hứa Chi đứng ở góc cầu thang tầng hai, lặng lẽ lắng nghe cuộc cãi vã dưới lầu.

Cô thấy hơi sợ hãi, nhỡ đâu bố mẹ ly hôn thật, liệu có phải sẽ không ai cần cô nữa không?

Cô không thể biến mình thành con trai như bố mong muốn, cô chỉ có thể nghe lời hơn một chút sau đó lại ngoan ngoãn hơn một chút nữa.

Sau này, sự phục tùng ấy như in sâu vào tận xương tủy, cô chưa bao giờ dám làm trái ý Hứa Hà Bình và Triệu Niệm Xảo.

Nhưng giờ đây, Hứa Hà Bình lại giao cho cô một nhiệm vụ mà cô không biết phải hoàn thành thế nào.

Hứa Chi đi như người mất hồn ra khỏi cổng khu biệt thự, vừa rẽ qua khúc cua, ngước mắt lên thì bắt gặp một bóng người.

Lương Cẩm Mặc đang đứng bên vệ đường, tuyết đọng trên vành đai cây xanh vẫn chưa được dọn sạch. Anh mặc chiếc áo khoác gió dáng dài màu đen cổ đứng, hai màu đen trắng tương phản càng thêm rõ rệt.

Anh rũ mắt châm thuốc bằng một tay, đường nét khuôn mặt tuấn tú, thế nhưng giữa đôi lông mày lại toát lên vẻ lạnh lùng xa cách. Cả người tỏa ra khí chất lạnh lẽo người lạ chớ gần lại mang theo vẻ cô độc cao ngạo như tách biệt khỏi thế giới.

Một Lương Cẩm Mặc như thế này càng khiến người ta cảm thấy xa lạ.

Làn khói thuốc bay lên, anh ngước mắt, chạm phải ánh nhìn của cô.

Hứa Chi cũng không biết tại sao mình lại nhìn đến ngẩn ngơ, khi chạm phải ánh mắt anh mới bừng tỉnh, có chút hoảng loạn quay mặt đi, lập tức nhận ra làm vậy là rất bất lịch sự.

Cô vẫn còn nợ anh một bữa cơm và một món quà mà.

Cô lại nhìn về phía anh, bước tới và hỏi: "Anh định về nhà sao?"

Giọng Lương Cẩm Mặc nhàn nhạt đáp: "Về lấy đồ rồi đi ngay."

Hứa Chi cảm thấy tâm trạng anh có vẻ không tốt lắm nhưng quan hệ hai người chưa thân đến mức có thể hỏi han đủ điều. Cô cũng không biết phải nói gì nữa nên tùy tiện tìm một chủ đề:

"Cuối tuần này anh có bận gì không?"

Anh ngậm điếu thuốc, chỉ lặng lẽ nhìn cô mà không nói gì.

Hứa Chi cảm giác như mình đang độc thoại nhưng vẫn tiếp tục nói: "Nếu không bận gì thì để em mời anh đi ăn nhé."

Lương Cẩm Mặc lấy điếu thuốc xuống, không trả lời câu hỏi của cô mà hỏi ngược lại:

"Em định về trường à?"

Cô sững người một chút rồi gật đầu: "Vâng, em cũng về lấy đồ rồi đi ngay."

Anh không chút lưu tình vạch trần cô: "Là về để nói đỡ cho Lương Mục Chi chứ gì."

Hứa Chi sững sờ, đầu óc trống rỗng trong giây lát, sao anh lại biết?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!