Thật ra Phó Uyển Văn đã cố gắng giữ thể diện cho Hứa Chi hết mức có thể nên mới chỉ trách móc vài câu như vậy, dẫu thế thì Hứa Chi vẫn cảm thấy tủi thân vô cùng.
Lương Mục Chi vừa hỏi han càng khiến cô thêm khó chịu, bởi từ nhỏ đến lớn cô luôn ngoan ngoãn, hiếm khi bị thầy cô hay bố mẹ trách mắng nên khả năng chịu đựng việc bị khiển trách của cô rất kém, lúc này vành mắt cô đã đỏ hoe và cổ họng nghẹn ứ.
Lương Mục Chi thấy vậy lập tức vội vàng nói: "Xin lỗi nhé Tiểu Chi Tử, em yên tâm đi, sau này em có việc gì anh nhất định sẽ sẵn sàng nhảy vào dầu sôi lửa bỏng..."
Hứa Chi quay mặt đi, giọng nghèn nghẹn: "Đây là lần cuối cùng."
Lương Mục Chi ngớ người: "Hả?"
"Sau này anh đừng lấy em làm bia đỡ đạn nữa." Cô cứng cổ không nhìn hắn mà nói: "Cũng không thích hợp đâu."
Lương Mục Chi sững sờ.
Hứa Chi nhân cơ hội rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay hắn, cô vừa định bước đi thì Lương Mục Chi lại lên tiếng: "Chẳng phải chúng ta là bạn bè thân thiết nhất sao?"
Bước chân Hứa Chi khựng lại.
Bạn bè thân thiết nhất sao?
Ồ, hóa ra là bạn bè à.
Hai chữ này hiện tại đối với cô chẳng khác nào một cái tát giáng thẳng vào mặt, cô chỉ cảm thấy đau rát mà không trả lời Lương Mục Chi, quay đầu rảo bước thật nhanh rời khỏi nhà họ Lương.
Khi cô về đến nhà mình thì trong nhà không có ai.
Trước đây nhà họ Hứa cũng thuê hai ba người giúp việc nhưng nửa năm trước việc kinh doanh dường như không thuận lợi nên cha Hứa đã cho nghỉ hết, hiện tại chỉ có người giúp việc theo giờ đến dọn dẹp định kỳ.
Hứa Chi đi thẳng lên phòng mình trên tầng hai để đọc sách, điện thoại liên tục rung lên vì cuộc gọi của Lương Mục Chi nhưng cô không muốn nghe nên dứt khoát chuyển sang chế độ im lặng.
Chưa đến buổi trưa thì dưới lầu vang lên tiếng động, có người đã về.
Hứa Chi còn chưa kịp xuống chào hỏi thì dưới nhà đã nổ ra tranh cãi.
Cha Hứa là Hứa Hà Bình nồng nặc mùi rượu đang mắng nhiếc Triệu Niệm Xảo:
"Bà suốt ngày ngoài việc đi làm đẹp ra thì còn biết làm cái gì hả? Công ty bao nhiêu việc mà không biết chia sẻ gánh vác với tôi."
Triệu Niệm Xảo đứng bên cạnh ghế sofa cười khẩy:
"Là tôi không chịu gánh vác sao? Tôi đã nói từ sớm là dự án đó của ông không ổn nhưng ông không nghe tôi mà cứ cố chấp làm, bây giờ thua lỗ lại trút giận lên đầu tôi à?"
Hứa Chi đi đến cầu thang lập tức dừng bước.
Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, nhà họ Lương có bê bối riêng thì nhà cô cũng suốt ngày gà bay chó sủa, Triệu Niệm Xảo và Hứa Hà Bình bình quân mỗi tháng phải đòi ly hôn ít nhất một lần.
Cô bước xuống gọi: "Bố, mẹ."
Hai người bên dưới quay đầu lại, thoáng sững sờ.
"Chi Tử về rồi đấy à." Triệu Niệm Xảo không hề cảm thấy xấu hổ: "Sao con không gọi báo trước một tiếng?"
"Con về lấy chút đồ, vừa nãy con có đọc sách một lúc, chiều nay con đi ngay ạ."
Hứa Hà Bình nới lỏng cà vạt, ông ta không nói gì mà đi thẳng vào nhà vệ sinh.
"Sao bố lại uống rượu giữa ban ngày thế ạ?" Hứa Chi hỏi Triệu Niệm Xảo.
Triệu Niệm Xảo đáp: "Không phải uống hôm nay đâu là uống từ tối qua, đến tận rạng sáng mới tàn cuộc nhậu. Đối phương là người bên ngân hàng, mấy dự án của công ty hiện đang thiếu tiền nên phải tìm cách vay vốn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!