Mười một giờ đêm, Dương Tuyết thắng bạc trở về, tâm trạng cực kỳ tốt.
Thấy Hứa Chi trùm chăn kín mít, cô ấy không kìm được mà đến đào người ra, sau đó sững sờ:
"Cậu sốt à Chi Tử, sao mặt đỏ thế?"
Nói xong cô ấy đưa tay sờ trán Hứa Chi: "Hình như hơi nóng thật này..."
Hứa Chi vội vàng né tránh, tay sờ lên mặt mình: "Tớ... tớ không sao. Tại hệ thống sưởi sàn ở đây nóng quá thôi."
"Tớ thấy nhiệt độ vừa phải mà." Dương Tuyết vô tư nói, ngồi xuống ghế sofa nhỏ, nhìn thấy những lon bia trên bàn tròn và vệt bia lớn trên thảm:
"Cậu làm gì thế, tắm bia à?"
"Không..." Hứa Chi nói: "Lúc uống bia tớ lỡ tay làm đổ ra thảm thôi."
"Cậu uống cùng Tiểu Lương tổng à?" Dương Tuyết cười gian:
"Tớ bảo sao Tiểu Lương tổng không chơi cùng bọn tớ, vội vàng quay về thì ra là nhớ thương cậu. Buổi trưa anh ấy đòi thẻ phòng tớ một lần, buổi tối lại đòi một lần còn luôn nhớ gọi đồ ăn cho cậu... Haizz, tớ nói hay là tớ đổi phòng cho anh ấy quách đi cho xong. Phòng anh ấy là phòng suite ở tầng trên đấy, tớ có thể nhường cái giường nhỏ bé này cho anh ấy.
Nếu hai người cảm thấy không thoải mái thì ghép hai giường lại cũng được."
"Cậu..." Hứa Chi xấu hổ: "Cậu nói linh tinh cái gì thế."
"Tớ đâu có nói linh tinh, tớ nói sự thật mà." Dương Tuyết dừng lại một chút, nhìn chằm chằm Hứa Chi như phát hiện ra lục địa mới:
"Mặt cậu đỏ hơn rồi kìa... Hai người đã xảy ra chuyện gì rồi đúng không?"
Hứa Chi lại vùi mặt vào chăn.
Dương Tuyết dứt khoát leo lên giường chen chúc với Hứa Chi: "Khai thật mau!"
Hứa Chi sao dám nói, cô rầu rĩ bảo: "Cậu đừng trêu tớ nữa."
Dương Tuyết: "Tớ không hỏi cũng được nhưng tớ nói cho cậu biết, cậu phải nắm bắt cơ hội đấy. Tiểu Lương tổng là người rất tốt, tốt hơn tên công tử bột Lương Mục Chi kia gấp vạn lần."
Hứa Chi: "Cậu mới quen anh ấy được mấy ngày..."
"Nhưng người ta tốt thật mà, cả nhóm tớ đều công nhận, anh ấy đối đãi với người của mình rất tốt." Dương Tuyết nói:
"Lại còn đẹp trai nữa! Tớ nói cho cậu biết, mấy ngày nay tớ ngắm Tiểu Lương tổng nhiều quá, hình như miễn dịch với nhan sắc của Trình Vũ luôn rồi. Tiêu chuẩn thẩm mỹ của tớ bị Tiểu Lương tổng nâng cao lên rồi, idol của tớ so với anh ấy còn kém xa."
Hứa Chi nghe vậy, đầu óc trống rỗng, quay sang nhìn Dương Tuyết, buột miệng:
"Sao cậu cứ nhìn anh ấy mãi thế..."
Vừa thốt ra cô đã hối hận nhưng đã muộn.
Dương Tuyết cười lớn: "Gấp cái gì, yên tâm! Tớ không tranh với cậu đâu, mặc dù Trình Vũ không đẹp trai bằng Tiểu Lương tổng nhưng cậu ấy vẫn là số 1 trong lòng tớ, Tiểu Lương tổng để dành cho cậu đấy."
Giấu mặt đi cũng không đủ nữa rồi, Hứa Chi muốn đào một cái hố chôn mình xuống luôn.
Dương Tuyết cười đủ rồi, vỗ vỗ lưng Hứa Chi:
"Nói thật đấy, cậu cân nhắc Tiểu Lương tổng kỹ vào. Tớ thấy anh ấy thực sự để tâm đến cậu, đi ra ngoài cũng nhớ đến cậu. Bình thường nhìn anh ấy lạnh lùng thế thôi, không ngờ cũng có lúc chu đáo như vậy..."
Ngừng một chút, cô ấy nói tiếp:
"Ở công ty tớ nghe nói... thân phận con riêng của anh ấy không được chào đón ở nhà họ Lương. Tớ biết cậu có thể sẽ e ngại thân phận của anh ấy nhưng cậu nghĩ mà xem, cậu và Lương Mục Chi đã ầm ĩ đến mức này rồi còn gì phải e ngại nữa? Hơn nữa thân phận này cũng đâu phải do Tiểu Lương tổng chọn, nhà họ Lương đã đối xử bất công với anh ấy lắm rồi, cậu phải công bằng với anh ấy chút chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!