Chương 5: Chộp lấy cổ tay cô

Đêm xuống, Hứa Chi mất ngủ, những chuyện cũ lại ùa về.

Khoảng thời gian này năm ngoái, Lương Mục Chi mới bắt đầu chơi đua xe và đã gặp tai nạn một lần.

Lần đó Hứa Chi suýt thì sợ chết khiếp, lúc Lương Mục Chi được người ta khiêng ra khỏi xe, đầu hắn bê bết máu.

Không chỉ cô tưởng Lương Mục Chi sắp chết mà chính hắn cũng nghĩ mình không qua khỏi, trong hơn một phút ngắn ngủi hé mắt trên xe cấp cứu, hắn đã gọi "Tiểu Chi Tử".

Hứa Chi vội vàng ghé sát lại thì bị Lương Mục Chi nắm chặt lấy tay.

Tay hắn rất lạnh, Hứa Chi dùng cả hai tay x** n*n để sưởi ấm cho hắn, nước mắt giàn giụa bảo hắn đừng nói nữa.

Nhưng hắn vẫn cứ gọi "Tiểu Chi Tử".

Hứa Chi không chắc liệu hắn có tỉnh táo hay không, cô ghé vào tai hắn nói: "Em ở đây."

Hắn nhìn cô một cái dường như mới yên tâm rồi lại chìm vào hôn mê nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay cô, miệng lẩm bẩm gọi tên cô lần nữa.

May mà mạng Lương Mục Chi lớn, vết thương nhìn thì ghê người nhưng thực tế không quá nghiêm trọng, phẫu thuật cũng đơn giản, nằm viện gần một tháng là được về nhà tịnh dưỡng. Kết quả tái khám sau ba tháng và nửa năm đều rất tốt.

Cha mẹ Lương vì chuyện này mà cấm tiệt Lương Mục Chi chơi đua xe nhưng Hứa Chi biết hắn vẫn lén lút chơi, chỉ là không dám công khai tham gia giải đấu mà thôi.

Chẳng ai quản được Lương Mục Chi, cô cũng từng thử khuyên can nhưng hắn toàn đánh trống lảng cho qua chuyện.

Tuy nhiên, vụ tai nạn xe đó đối với Hứa Chi mà nói, ý nghĩa của nó không chỉ đơn thuần là nỗi ám ảnh sợ hãi.

Lúc Lương Mục Chi hôn mê đã gọi tên cô, ngay cả đám bạn đua xe của hắn cũng nghe thấy, bọn họ đều đinh ninh cô và Lương Mục Chi là một đôi.

Khi đó cô đã nghĩ, trong sâu thẳm trái tim Lương Mục Chi chắc hẳn vẫn có một vị trí dành cho cô.

Chuyện tình cảm này thật chẳng biết đâu mà lần, một người đàn ông lúc hôn mê gọi tên cô, nắm chặt tay cô, ai mà ngờ được thực ra hắn lại chẳng hề thích cô.

Chưa từng thích cô!

Hứa Chi mở mắt trân trân trong bóng tối mà suy nghĩ miên man, một nỗi đau âm ỉ và chậm rãi lan từ tim ra khắp tứ chi, nước mắt lặng lẽ trượt dài từ khóe mi xuống gối.

Sáng hôm sau đi tự học, cô vẫn chẳng thể nào tập trung nổi.

Trước đây cô và Lương Mục Chi dù có giận hờn vu vơ cũng chưa bao giờ để sang ngày hôm sau, hoặc là hắn sẽ chủ động bắt chuyện, hoặc thỉnh thoảng cô sẽ là người xuống nước.

Nhưng lần này, mãi đến trưa cô vẫn không nhận được bất kỳ tin nhắn nào từ Lương Mục Chi.

Đến giờ ăn trưa, Hứa Chi nhận được điện thoại của mẹ mình là bà Triệu Niệm Xảo.

"Chuyện thằng Mục Chi đánh nhau con có biết rõ không?" Bà Triệu Niệm Xảo hỏi:

"Tối qua nhà họ Lương làm ầm ĩ cả lên, ông cụ suýt thì tức phát bệnh, Mục Chi cũng bị phạt quỳ ở từ đường cả đêm, nghe nói còn bị đánh nữa."

Tim Hứa Chi chùng xuống.

Lương Mục Chi là cục vàng cục bạc của nhà họ Lương, cô chưa từng thấy cha mẹ Lương động thủ với hắn bao giờ, trước đây thỉnh thoảng có phạt quỳ từ đường thì cũng chỉ một hai tiếng là cùng.

Đối với một thiếu gia như Lương Mục Chi thì hình phạt lần này được xem là rất nặng rồi.

"Mẹ thấy bố mẹ nó cũng đau đầu lắm, nhất là mẹ nó, vốn còn trông cậy nó kế thừa gia nghiệp, thế mà đến giờ vẫn không làm được trò trống gì lại còn đánh nhau... Cái dạng này còn chẳng bằng đứa con riêng Lương Cẩm Mặc. Mẹ nghe nói đứa con riêng kia lại có tiền đồ hơn hẳn, lúc đi du học đã đi làm, về nước cái là mang theo kinh nghiệm làm việc và cả một đội ngũ nhân tài từ nước ngoài về thẳng trụ sở Lương thị làm việc.

Cứ đà này thì gia sản Lương thị sau này rơi vào tay ai cũng chưa biết chừng."

Bà Triệu Niệm Xảo cứ lải nhải mãi chuyện nhà họ Lương nhưng Hứa Chi không nghe lọt tai, cô đã bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!