Căn phòng rất yên tĩnh nhưng từ vị trí cửa sổ này vẫn có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng còi xe dưới đường.
Âm thanh đó xa xăm và mơ hồ, Hứa Chi mở to mắt, vẫn chưa hoàn hồn.
Môi cô cảm nhận được sự ấm ướt, bị m*t nhẹ một cái, tiếp theo là một cú cắn nhẹ.
Lúc này Hứa Chi mới phản ứng lại, theo phản xạ giơ tay lên, vừa đẩy vào ngực người đàn ông thì bị anh nắm chặt lấy.
Anh rời khỏi môi cô, đôi mắt đen thẫm khóa chặt lấy đôi mắt cô, giọng nói khàn khàn trầm thấp:
"Biết sợ rồi à?"
Hứa Chi không nói nên lời, mặt đỏ bừng: "Anh, anh... anh làm gì thế..."
Hai người trán chạm trán, mũi chạm mũi, hơi thở quấn quýt lấy nhau, khí thế bức người tỏa ra từ người đàn ông khiến cô có ảo giác sắp ngạt thở.
Mùi hương gỗ dịu dàng kia cũng mang theo tính công kích như con thú hoang sắp phá vỡ xiềng xích.
Lương Cẩm Mặc không trả lời cô, anh hơi nheo mắt, vừa nhìn cô chằm chằm vừa như đang suy tư.
Chỉ một thoáng sau, anh lại mở miệng: "Muộn rồi."
Hứa Chi còn chưa kịp hiểu hai chữ "muộn rồi" của anh có ý gì.
Người đàn ông đã áp sát tới, bóp cằm cô, hôn xuống lần nữa.
Cô ngửa ra sau né tránh, kết quả bị anh ép vào góc ghế sofa, không thể tránh được nữa.
Sự dịu dàng trong giấc mơ của cô hoàn toàn không có, lần này, người đàn ông trực tiếp cạy mở hàm răng cô, tiến vào sâu bên trong khuấy đảo.
Vị chát của bia lan tỏa giữa môi lưỡi.
Hơi thở hoàn toàn bị tước đoạt, đầu óc cô chập mạch hoàn toàn, môi lưỡi đều bị người đàn ông mạnh mẽ chiếm đoạt. Cả người mềm nhũn, sức lực đẩy ra ngày càng yếu ớt.
Cô muốn trốn nhưng ngay cả đầu lưỡi tê dại cũng không có chỗ nào để trốn, bị ép buộc phải dây dưa cùng anh.
Thời gian không biết trôi qua bao lâu, Lương Cẩm Mặc dừng động tác nhưng không rời đi, môi dán chặt lên đôi môi mềm mại của cô, hơi thở hòa quyện. Trong con ngươi anh phản chiếu rõ ràng khuôn mặt ửng hồng và ánh mắt e thẹn của cô.
"Không biết lấy hơi à?" Anh hỏi.
Trên môi ướt át, Hứa Chi thở hổn hển yếu ớt, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực:
"Anh..."
Cô chưa nói hết câu đã dừng lại.
Cô phát hiện mình đang run rẩy.
Lương Cẩm Mặc cũng nhận ra, cô đang run rẩy nhẹ dưới thân anh, không tự chủ được, cô nắm chặt lấy vạt áo anh, bàn tay cũng đang run lên.
Lương Cẩm Mặc dùng ngón tay nâng cằm cô lên nhẹ nhàng v**t v*, giọng điệu mang chút trêu chọc:
"Nhạy cảm thế sao?"
Hứa Chi chưa từng thấy anh như thế này, có chút phóng túng, có chút xấu xa.
Cô vì thế mà ngẩn ngơ, không tìm được phản ứng thích hợp, đôi mắt như nai con, vừa vô tội vừa ướt át. Đôi môi cũng hơi sưng đỏ, lấp lánh ánh nước do anh để lại.
Dáng vẻ này lọt vào mắt người đàn ông còn quyến rũ hơn cả sự cố tình tiếp cận vừa rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!