Chương 46: Lương Mục Chi, hai mươi năm giữa em và anh, coi như chấm dứt từ ngày hôm qua rồi

Lương Cẩm Mặc cũng nhìn thấy Lương Mục Chi.

Tuy nhiên anh và Lương Mục Chi hầu như không nói chuyện với nhau. Lúc này gặp mặt vẫn như người xa lạ, anh cúi đầu, tiếp tục xem màn hình giám sát.

Hứa Chi cũng chỉ ngẩn ra lúc đầu khi nhìn thấy Lương Mục Chi, rất nhanh đã hoàn hồn, quay mặt đi tiếp tục xem camera.

Cô không chào Lương Mục Chi.

Sắc mặt Lương Mục Chi căng thẳng, một thiếu gia như hắn chưa bao giờ bị người ta ngó lơ như vậy.

Lương Cẩm Mặc bỗng chỉ vào một chỗ trên màn hình máy tính: "Đây này, chắc là lúc mọi người vào sân."

Hứa Chi cũng nhìn thấy, sự chú ý dồn vào màn hình giám sát.

Lương Mục Chi không nói một lời, đi tới đứng sau lưng họ, từ đây hắn nhìn thấy màn hình máy tính.

Hứa Chi kéo thanh tiến trình lùi lại từng chút một, rất nhanh đã tìm thấy hình ảnh cô và Trần Tịnh đứng trên dốc khi Lương Mục Chi đi trượt tuyết.

Tuy nhiên, camera này quay được góc nghiêng phía sau cô.

Chỉ có thể nhìn thấy Trần Tịnh trượt lùi xuống dưới chứ không nhìn thấy tay của hai người.

Sống lưng Hứa Chi cứng đờ, cô biết Lương Mục Chi cũng đang đứng sau xem những hình ảnh này.

Cô tìm kiếm ở các góc quay khác của khu vực này nhưng mãi không tìm được góc nào tốt hơn.

Để tránh che khuất tầm nhìn của du khách, khu vực trung tâm bãi trượt tuyết không được lắp đặt quá nhiều camera giám sát.

Cô day trán, nhìn hình ảnh Trần Tịnh ghé sát tai mình trong video, chính là lúc này, Trần Tịnh đã nói câu "em đừng trách chị".

Nhưng video giám sát không có tiếng, cô không có cách nào chứng minh tất cả những điều này với Lương Mục Chi.

Bầu không khí im lặng chết chóc.

Rất lâu sau, Hứa Chi buông chuột ra, quay sang nói với Lương Cẩm Mặc:

"Chúng ta đi thôi."

Lương Cẩm Mặc: "Không xem nữa à?"

"Vâng, không tìm thấy hình ảnh có ích." Khi đứng dậy khỏi ghế, cô liếc nhìn Lương Mục Chi một cái:

"Chuyện này đành vậy thôi."

Lương Cẩm Mặc cũng đứng dậy.

Hứa Chi vừa bước đi thì cổ tay bị siết chặt.

Lương Mục Chi nắm lấy cổ tay cô: "Hứa Chi, chúng ta nói chuyện đi."

Hứa Chi không biết hắn muốn nói gì còn muốn tiếp tục chỉ trích cô sao?

Cô vô cảm hỏi ngược lại: "Hôm qua anh nói chưa đủ à?"

Lương Mục Chi cau mày, liếc nhìn Lương Cẩm Mặc rồi hỏi Hứa Chi: "Sao em lại dây dưa với nó nữa rồi?"

Hứa Chi không ngờ sự chú ý của hắn lại lệch lạc như vậy, giọng cô bình tĩnh đáp: "Chuyện này không liên quan đến anh."

Nghe vậy, lửa giận trong lòng Lương Mục Chi lại bùng lên, ánh mắt nhìn Hứa Chi trở nên lạnh lẽo:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!