Hứa Chi cũng không biết tại sao mình lại bắt sóng suy nghĩ của Lương Cẩm Mặc nhanh đến thế, mặt cô đỏ bừng trong nháy mắt:
"Ý, ý em là anh cao hơn!"
Cô thực sự muốn tự tát mình hai cái, cái miệng hại cái thân!
Lương Cẩm Mặc im lặng một lát: "Em nói chuyện với ai cũng thế à?"
Hứa Chi: "Không phải đâu!"
"Vậy là chỉ nói chuyện 18+ với tôi thôi?"
Hứa Chi sắp phát điên rồi, cứ lặp đi lặp lại như cái máy: "Không phải đâu!"
"Vậy thì..." Lương Cẩm Mặc dừng lại một chút mới hỏi tiếp: "Cũng nói với người khác à?"
"A!" Hứa Chi muốn bùng nổ: "Em đã bảo là em không cố ý nói như vậy mà! Ý em là chiều cao của anh là cao hơn!"
Cô xấu hổ muốn độn thổ: "Anh cố tình xuyên tạc ý của em, trong đầu anh mới toàn là mấy thứ đen tối ấy!"
Lương Cẩm Mặc không đáp lại, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt cô không chớp mắt.
Hứa Chi cảm thấy mình như bị l*t tr*n, chạm phải ánh mắt của người đàn ông, cô vội vàng tránh đi.
Nhưng rất nhanh cô lại nhận ra có gì đó sai sai, quay lại nhìn.
Khóe môi Lương Cẩm Mặc hơi cong lên, trong đáy mắt cũng ánh lên ý cười khó phát hiện.
"Anh... anh cười cái gì, anh..." Hứa Chi thực sự không chịu nổi nữa, cô đã quên béng mục đích mình ra đây làm gì, quay người chạy biến vào phòng ngủ:
"Anh đáng ghét quá đi, em không muốn nói chuyện với anh nữa!"
Cửa phòng ngủ đóng sầm lại, tiếng động khá lớn.
Lương Cẩm Mặc ngồi trên ghế sofa, trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh khuôn mặt đỏ bừng của cô. Anh cúi đầu, không nhịn được lại bật cười.
Hứa Chi chạy về phòng ngủ, lần này thì hay rồi, cô thực sự không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến những chuyện phiền lòng về Lương Mục Chi và Trần Tịnh nữa, bởi vì trong đầu cô giờ toàn hình ảnh của Lương Cẩm Mặc.
Người đàn ông này nhìn thì lạnh lùng cao ngạo, sao trong đầu cũng toàn mấy thứ đen tối thế chứ. Cô vừa xấu hổ vừa bực bội, lăn qua lộn lại trên giường một hồi lâu.
Bên ngoài đã yên tĩnh trở lại, đèn cũng đã tắt, không biết thời gian trôi qua bao lâu, cô rón rén đứng dậy trong bóng tối.
Trên giường ngoài chăn ra còn có một chiếc chăn nỉ mới tinh, cô cầm lấy, rón rén đi đến bên ghế sofa trong phòng khách.
Trong phòng rất yên tĩnh, cô nghe thấy tiếng hít thở đều đều của người đàn ông, Lương Cẩm Mặc có lẽ đã ngủ rồi.
Ở đây quá tối, cô nhìn không rõ lắm, giũ chiếc chăn ra rồi nhẹ nhàng đắp lên người anh.
Đứng thêm hai giây, chắc chắn anh không bị đánh thức, cô lại như kẻ trộm rón rén trở về phòng ngủ.
Lần này cuối cùng cũng yên tâm, cô nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến.
Đêm nay đối với Lương Mục Chi mà nói chẳng dễ chịu chút nào.
Làm thiếu gia hơn hai mươi năm, hắn chưa từng phải chăm sóc ai. Trần Tịnh nằm trên giường bệnh lúc thì r*n r* kêu đau, lúc thì đòi uống nước.
Những việc này không nằm trong phạm vi công việc của y tá chăm sóc đặc biệt, Lương Mục Chi bị hành hạ nửa đêm, ở nơi này vào giờ này, dù có muốn vung tiền thuê hộ lý cũng không được.
Trần Tịnh cũng nhận ra hắn có chút mệt mỏi, biết điều im lặng, chẳng bao lâu sau lại ngủ thiếp đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!