Chương 43: Anh nói: “Tối nay tôi không đi nữa”

Lương Cẩm Mặc đến đây cũng là vì chương trình mua vé trực tuyến của khu trượt tuyết.

Hứa Chi lên xe, mất một lúc lâu mới lau khô nước mắt và ổn định cảm xúc, thấy xe đang chạy về hướng khách sạn, cô lại muốn xuống, cô nói:

"Hay là... em xuống xe thôi, em không muốn đến khách sạn bên đó."

Giọng cô đặc nghẹt vì khóc, Lương Cẩm Mặc nhìn thẳng phía trước, không dừng xe:

"Ở đây mới khai trương không lâu, sau bảy giờ tối là không còn xe nữa. Bây giờ em ra cổng khu du lịch cũng không có xe về trung tâm thành phố đâu."

Hứa Chi cúi đầu không nói gì nữa.

Cô cũng biết mình đi hơi muộn, nơi này cách xa trung tâm thành phố lại là điểm du lịch mới mở, giao thông chưa thuận tiện lắm.

Lúc đó cô nóng đầu bỏ đi, đơn thuần là không muốn ở lại khách sạn đó. Cô thậm chí không muốn thuê phòng khác trong cùng khách sạn, chỉ muốn rời đi hoàn toàn, tránh xa Lương Mục Chi và Trần Tịnh càng xa càng tốt.

Lần đầu tiên trong đời bị vu oan như vậy, cô thực sự tức điên lên.

Sống mũi cay cay, Lương Mục Chi dường như chẳng hề nghĩ đến việc cô bỏ đi sẽ đi đâu, có về được trung tâm thành phố hay không.

Hắn không gọi điện cho cô cũng không nhắn tin, cô biết rất rõ lần này khác hẳn những mâu thuẫn trước đây của họ.

Một lúc lâu sau, Lương Cẩm Mặc lại lên tiếng: "Tôi nghe người phụ trách ở đây nói, ngoài khách sạn ra còn có một khu vực có nhà nghỉ dưỡng, để tôi hỏi xem có ở được không."

Anh đeo tai nghe Bluetooth một bên, gọi điện thoại.

Sau khi cúp máy, xe quay đầu đổi hướng, Hứa Chi hỏi: "Bên đó ở được không ạ?"

"Anh ta nói được, chúng ta qua xem thử." Lương Cẩm Mặc nói: "Nhưng hơi xa, ở tận phía Nam khu du lịch."

Hứa Chi: "Xa không sao cả, em chỉ là không muốn ở khách sạn kia thôi."

Lương Cẩm Mặc im lặng một lát rồi hỏi: "Đi cùng Lương Mục Chi à?"

Hứa Chi co người lại trong ghế da, nhỏ giọng đáp:

"Không phải em muốn đến... Là bố em, công ty nhà em không thuận lợi lắm, dự án thiếu vốn, bố em muốn em và Lương Mục Chi ở bên nhau, nói hai nhà kết thông gia sẽ có lợi cho việc ông ấy vay vốn gọi đầu tư. Ông ấy ra lệnh bắt em phải đi."

Lương Cẩm Mặc: "Em không nói với ông ấy là Lương Mục Chi có bạn gái rồi sao?"

"Lương Mục Chi không cho em nói." Hứa Chi cúi đầu, tâm trạng vẫn rất thấp:

"Bạn gái anh ấy tên là Trần Tịnh, là con gái của một quan tham ô bị bắt ở Bắc Thành hai năm trước. Chú Lương và dì Lương vẫn chưa biết cô ấy đang qua lại với Lương Mục Chi. Họ cấm tiệt Lương Mục Chi qua lại với Trần Tịnh, nếu em nói với bố em thì chú Lương và dì Lương sẽ biết ngay."

Đôi mắt Lương Cẩm Mặc tối sầm lại: "Em định giữ bí mật cho Lương Mục Chi mãi sao?"

Hứa Chi nhìn ra ngoài cửa sổ xe, vài giây sau mới nói: "Em không biết."

"Em và Lương Mục Chi... lần này có lẽ ngay cả bạn bè cũng không làm được nữa."

Khóe môi cô nhếch lên nụ cười chua chát và tự giễu:

"Hôm nay ở bãi trượt tuyết, Trần Tịnh trượt từ trên dốc xuống bị thương. Cô ấy nói với Lương Mục Chi là do em hất tay cô ấy ra. Lương Mục Chi tin cô ấy, anh ấy..."

Cô mấp máy môi nhưng không nói tiếp được nữa.

Mặc dù là cô tự đề nghị rời đi nhưng cô biết rất rõ, hôm nay là Lương Mục Chi đuổi cô đi.

Lương Cẩm Mặc không hỏi thêm nữa, trong xe trở nên yên tĩnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!