Chương 42: Bây giờ nói ra, tình yêu cũng trở nên nhơ nhuốc

"Trần Tịnh chưa bao giờ để ý đến việc anh và em qua lại." Lương Mục Chi nhìn Hứa Chi với ánh mắt lạnh lùng:

"Kể cả lần anh đi tìm em cả đêm, cô ấy cũng không hề than vãn một câu còn hỏi anh đã tìm thấy em chưa. Cô ấy bảo con gái ở bên ngoài qua đêm rất nguy hiểm, cô ấy còn lo lắng cho sự an toàn của em."

Hứa Chi đứng cứng đờ tại chỗ, nghe những lời này, cô chỉ thấy nực cười.

"Anh biết em không thích cô ấy, em thể hiện rất rõ ràng. Lần trước ở trong xe anh, cô ấy chủ động làm thân, kết quả đổi lại là sự lạnh nhạt của em. Cô ấy chỉ khoác tay em một cái mà em đã hận không thể hất cô ấy ra ngay, có phải em nhịn lâu lắm rồi không?"

Hắn nhìn chằm chằm cô:

"Hay là vì anh nói em là gái ngoan rất nhàm chán nên em tính luôn món nợ này lên đầu cô ấy?"

Hứa Chi siết chặt nắm đấm, cơ thể run lên không kiểm soát.

"Em không có." Cô nghiến răng: "Dù anh có tin hay không thì em không hề hất tay chị ta ra."

Lương Mục Chi im lặng.

Hắn nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Hứa Chi, nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của cô nhưng giờ phút này, trong đầu hắn chỉ toàn hình ảnh Trần Tịnh mặt cắt không còn giọt máu nằm trên giường bệnh.

Hứa Chi nói: "Lương Mục Chi, anh quen biết em hơn hai mươi năm rồi, hơn hai mươi năm..."

Cổ họng cô nghẹn lại như bị nhét một cục bông, khó khăn lắm mới nói tiếp được:

"Em là người như thế nào, em tưởng anh phải hiểu rõ nhất chứ."

Lương Mục Chi vẫn không nói gì.

Nước mắt Hứa Chi chực trào, ánh mắt vẫn bướng bỉnh không chịu khuất phục:

"Đúng, em thừa nhận em không thích Trần Tịnh, em cũng thừa nhận em không nắm tay chị ta, bởi vì chị ta đang bám chặt lấy tay em. Em cứ tưởng chị ta sẽ không buông tay nhưng chị ta lại buông tay, chị ta tự mình trượt xuống, em không hề hất chị ta ra!"

Lương Mục Chi bỗng nhiên bật cười.

Nụ cười ấy mang đầy vẻ chế giễu.

Hứa Chi có chút không hoàn hồn: "Anh cười cái gì?"

Cô đang nghiêm túc giải thích, cô rất nỗ lực muốn chứng minh sự trong sạch của mình, chuyện này buồn cười lắm sao?

Cô sắp không thở nổi nữa rồi.

"Anh quen em hơn hai mươi năm, anh cũng luôn cho rằng mình rất hiểu em nhưng dạo gần đây..."

Lương Mục Chi dừng lại một chút, ánh mắt nhìn cô càng thêm thâm trầm:

"Em luôn làm ra những chuyện anh không thể nào hiểu nổi. Những chuyện mà theo anh thấy, Hứa Chi tuyệt đối sẽ không làm. Em đi uống rượu qua đêm với đàn ông, em gọi Lương Cẩm Mặc là anh, em kiếm chuyện cãi nhau với anh vô cớ, anh sắp không nhận ra em nữa rồi."

Hứa Chi rất muốn kìm nén nhưng nước mắt vẫn không tự chủ được mà trào ra, lăn dài trên má.

Lương Mục Chi nhìn thấy nước mắt của cô, im lặng một lát rồi quay mặt đi:

"Anh nói em là gái ngoan, có lẽ cũng chỉ là do anh tưởng tượng ra thôi. Bất kể em có bất mãn gì với anh thì cứ nhắm vào anh đây này, Trần Tịnh vô tội."

Hứa Chi không chịu nổi nữa, cô không thể chịu đựng thêm được nữa.

Tầm mắt cô hoàn toàn mờ đi không nhìn rõ khuôn mặt người trước mặt, rốt cuộc là ai đã thay đổi?

Bao nhiêu năm qua, người luôn ở bên cạnh cô mỗi khi cô buồn, nói rằng có anh ở đây, rốt cuộc đã đi đâu rồi?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!