Khi Lương Mục Chi nhận được điện thoại và vội vã quay lại, mấy nhân viên của khu trượt tuyết đang khiêng Trần Tịnh lên cáng để đưa ra ngoài.
Hứa Chi cũng đã tháo ván trượt, đi theo phía sau.
Lương Mục Chi tháo ván trượt với tốc độ nhanh nhất, vội vàng chạy theo, việc đầu tiên là xem xét tình hình của Trần Tịnh.
Trần Tịnh rất tỉnh táo, nằm trên cáng sắc mặt trắng bệch, nước mắt lưng tròng, tay phải ôm lấy cổ tay trái, nhìn thấy Lương Mục Chi liền tủi thân gọi một tiếng:
"Mục Chi... em đau quá."
"Không sao đâu, ở đây có trung tâm y tế để bác sĩ xem trước đã." Lương Mục Chi an ủi cô ta:
"Em bị va vào đâu?"
"Cánh tay, cả lưng em nữa, đều đau lắm..." Trần Tịnh nức nở một tiếng, mồ hôi lạnh túa ra trên trán:
"Em cảm giác xương em gãy rồi..."
Cáng được đưa lên xe của khu du lịch, Lương Mục Chi cũng ngồi lên, nắm lấy tay phải của Trần Tịnh, ánh mắt đầy xót xa:
"Sẽ ổn thôi, chúng ta sắp đến nơi rồi... Em chịu khó một chút nhé."
Giọng điệu hắn như đang dỗ dành trẻ con, tay còn lại v**t v* trán Trần Tịnh.
Không gian trên xe có hạn, Hứa Chi nhìn thấy không còn chỗ ngồi nữa.
Tuy nhiên cũng chẳng ai hỏi đến cô, chẳng ai để ý đến cô, tất cả mọi người đều vây quanh Trần Tịnh, bao gồm cả Lương Mục Chi. Hắn thậm chí còn không bố thí cho cô một ánh nhìn.
Xe chạy về phía trung tâm y tế, Hứa Chi đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc cô lúc này vẫn còn hỗn loạn. Bên tai văng vẳng câu nói cuối cùng của Trần Tịnh nhưng lại không thể phân tích và suy nghĩ được gì.
Cô chưa từng trải qua chuyện như thế này, những người cô gặp trước đây, dù tốt hay xấu với cô, ít nhất thái độ cũng rõ ràng nhưng Trần Tịnh thì khác.
Trung tâm y tế quả thực không xa, nằm ngay đối diện khách sạn, cuối cùng Hứa Chi đi bộ sang đó.
Bác sĩ chụp X
-quang và kiểm tra cho Trần Tịnh, kết luận là nứt xương cánh tay, di lệch nhẹ. Xương bả vai trái bị va đập, tuy không nứt nhưng lưng bị bầm tím diện rộng, nguy cơ nhiễm trùng rất cao, ngoài ra còn một số vết trầy xước ngoài da, may mắn là không tổn thương đến nội tạng.
Trường hợp này cần phải nắn xương thủ công, Hứa Chi vừa định bước vào cửa phòng điều trị thì đã nghe thấy tiếng la hét thảm thiết của Trần Tịnh vọng ra từ bên trong.
Lương Mục Chi dỗ dành Trần Tịnh: "Bé ngoan, em chịu khó một chút sẽ nhanh xong thôi."
Bước chân Hứa Chi dừng lại ở cửa, vẻ mặt có chút thất thần.
Trần Tịnh đang khóc lóc nức nở.
Hứa Chi lùi ra khỏi phòng điều trị, đứng đợi ở cửa.
Một lúc sau, cánh tay Trần Tịnh đã được cố định xong, cô ta được đẩy sang phòng bệnh để truyền dịch.
Sau khi y tá rời đi, Hứa Chi đứng ở cửa phòng bệnh, không vào trong, cô nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Lương Mục Chi và Trần Tịnh.
Lương Mục Chi: "Còn đau không?"
"Đau lắm." Giọng Trần Tịnh nghe rất yếu ớt, vẫn còn vương chút nức nở: "Em tưởng em chết rồi chứ... May mà có anh ở đây."
Lương Mục Chi nắm chặt bàn tay phải không bị thương của Trần Tịnh:
"Bác sĩ nói đã kê thuốc giảm đau cho em rồi, truyền vào cùng dịch, lát nữa sẽ hết đau thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!