Chương 40: Tôi không thể mất anh ấy, tôi bắt buộc phải ở bên anh ấy mãi mãi

Gia đình là nơi in hằn dấu ấn lên mỗi người, nếu Hứa Hà Bình không phải là một người cha trọng nam khinh nữ, có lẽ Hứa Chi sẽ không cam chịu và nhẫn nhịn như vậy.

Nhưng đối với Lương Mục Chi, hắn rất khó tưởng tượng một Hứa Chi không ngoan sẽ như thế nào.

Hắn đã quen với sự phục tùng và ngoan ngoãn của cô cũng vì thế mà cảm thấy cô nhạt nhẽo vô vị nhưng lời nói ra khỏi miệng lại biến chất, Hứa Chi nói không để bụng những lời đó của hắn nhưng cô thực sự không để bụng sao?

Chính bản thân hắn cũng cảm thấy lời đó khá tổn thương người khác.

Đã ba giờ chiều, ba người chọn một bãi trượt gần khách sạn nhất.

Cũng vì gần khách sạn nên ở đây khá đông người.

Theo phép lịch sự, Hứa Chi không liên lạc ngay với Dương Tuyết, cô định chơi với Lương Mục Chi và Trần Tịnh một lúc rồi sẽ tìm cớ rời đi.

Tuy nhiên, Trần Tịnh không biết trượt tuyết.

Vừa thay giày, lắp ván trượt vào sân là cô ta đã ngã sõng soài, may mà có Lương Mục Chi đỡ bên cạnh.

Trần Tịnh chẳng hề thấy xấu hổ chút nào, thuận thế ôm chầm lấy Lương Mục Chi:

"Á, sợ chết đi được, sao trơn thế này, em không đứng vững được."

Lương Mục Chi cười nhạo cô ta: "Em phải dùng gậy trượt tuyết cho tốt vào, đầu gối đừng duỗi thẳng quá, trượt tuyết nhìn thì đơn giản nhưng cũng có kỹ thuật cả đấy..."

Lương Mục Chi giảng giải kỹ thuật trượt tuyết cho Trần Tịnh.

Trần Tịnh vẫn không buông tay, cứ ôm chặt lấy Lương Mục Chi, hai người dính sát vào nhau.

Hứa Chi thu hồi tầm mắt: "Hai người cứ nói chuyện đi, em đi trượt một vòng trước đây."

Cô quay người, trượt về phía sườn dốc xa xa.

Trần Tịnh và Lương Mục Chi tình cảm thắm thiết thế kia, cô muốn giả vờ chơi cùng họ một lúc cũng khó.

Cô trượt ra thật xa mới dừng lại, lấy chiếc điện thoại được bọc trong túi chống nước từ túi áo khoác gió ra, tháo găng tay, gọi cho Dương Tuyết.

Thật không may, Dương Tuyết không ở bãi trượt này, hơn nữa lúc này cô ấy còn đang bận việc.

Hứa Chi chán nản cúp máy, cất điện thoại, đứng ngẩn ngơ trong tuyết một lúc.

Lương Mục Chi chắc vẫn đang ôm ấp Trần Tịnh nhỉ... Trần Tịnh rất giỏi làm nũng, cô cũng thấy rõ, Lương Mục Chi khá thích chiêu này.

Cô thì không biết làm nũng, ngay cả với bố mẹ cô cũng chưa từng làm nũng bao giờ.

Xung quanh rất đông người nhưng cô lại cảm thấy vô cùng cô đơn. Mỗi khi cảm thấy cô đơn, cô lại nhớ đến Lương Cẩm Mặc.

Những năm tháng họ học cùng trường, anh luôn độc lai độc vãng một mình, cô chưa từng thấy anh có người bạn nào.

Cho nên khi anh bị nhóm Lương Mục Chi bắt nạt, ngay cả một người đứng ra giúp đỡ anh cũng không có.

Mặc dù bị bắt nạt nhưng lưng anh lúc nào cũng thẳng tắp cũng chưa từng trốn tránh việc đi học.

Nếu là cô, chắc chắn cô không làm được, nội tâm cô không mạnh mẽ đến thế.

Hứa Chi lặng lẽ nghĩ về Lương Cẩm Mặc một lúc, cuối cùng lại nhớ đến đêm hôm đó, cô bị anh đè dưới thân, giữ chặt eo...

Mặt cô lại nóng bừng lên, không dám nghĩ tiếp nữa, quay người trượt trở lại lối vào.

Vì phải dìu Trần Tịnh nên Lương Mục Chi hầu như chỉ loanh quanh tại chỗ, Hứa Chi dễ dàng nhìn thấy hai người vẫn đang ôm nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!