Chương 4: Lần này Lương Mục Chi muốn cô gánh tội thay cho Trần Tịnh

Hai người cùng nhau xuống lầu, Lương Cẩm Mặc hỏi Hứa Chi có cần anh đưa về không.

Cô nào còn mặt mũi đâu mà làm phiền anh thêm nữa, vội vàng xua tay: "Em tự bắt xe là được rồi ạ."

Lương Cẩm Mặc gật đầu: "Đi đường cẩn thận."

Hứa Chi xoay người bước đi, mặc chiếc áo phao vào quả nhiên không còn thấy lạnh nữa. Cô cúi đầu đi về phía điểm đón taxi, bỗng nhiên nhớ ra một chuyện.

Sinh nhật của Lương Cẩm Mặc hình như là vào mùa hè.

Có một mùa hè nọ, dường như không thể chịu đựng nổi cảnh bị bắt nạt ở trường và sự ghẻ lạnh ở nhà họ Lương thêm nữa, anh đã âm thầm bỏ nhà ra đi.

Sau này Hứa Chi nghe nói anh đi tìm mẹ ruột của mình.

"Nghe đâu hôm đó là sinh nhật nó, chắc là nghĩ mẹ nó sẽ tổ chức sinh nhật cho."

Lương Mục Chi khi nhắc đến chuyện này lập tức cười khinh khỉnh:

"Kết quả là mụ tiểu tam kia chẳng nói chẳng rằng đuổi nó ra khỏi cửa, hại nó phải đứng chết trân bên ngoài cả đêm cũng không được vào nhà. Đến hôm sau mẹ nó mua vé xe tống cổ nó về lại Bắc Thành, nó đành phải vác mặt quay về, trông y hệt con chó nhà có tang..."

Đám trẻ mười mấy tuổi cười ồ lên, Hứa Chi đứng giữa những tiếng cười đầy ác ý ấy chỉ lặng lẽ cúi đầu, cô không cách nào cười nổi.

Lương Cẩm Mặc ở nhà họ Lương đương nhiên chẳng ai tổ chức sinh nhật cho, anh đi tìm mẹ cũng không biết có nhận được nổi một câu chúc mừng sinh nhật hay không.

Cô vẫy một chiếc taxi, trước khi lên xe, cô thầm nghĩ năm nay thì không kịp rồi nhưng năm sau nhất định cô sẽ tặng anh một món quà sinh nhật.

Chiếc taxi lao vút đi, cô không hề nhìn thấy Lương Cẩm Mặc vẫn đứng đó chưa rời đi.

Đôi mắt đen thẫm ấy vẫn luôn dõi theo cô từ lúc nhìn bóng lưng cô cho đến khi nhìn theo chiếc taxi, mãi đến khi không còn thấy gì nữa anh mới thu lại ánh mắt, xoay người rời đi.

Hứa Chi trở về ký túc xá trường, bạn cùng phòng là Dương Tuyết lập tức trêu chọc:

"Đi đêm không về nha Chi Tử, có phải có tiến triển mới với anh trai Mục Chi của cậu rồi không?"

Hai người là bạn thân, lần trước Lương Mục Chi đến trường tìm Hứa Chi đã đặc biệt mời cô và cả Dương Tuyết đi ăn, trong bữa tiệc hắn còn nói những lời đầy ẩn ý:

"Dương Tuyết, em giúp anh một việc nhé, chăm sóc Tiểu Chi Tử nhiều một chút, cô ấy có chuyện gì thì em cứ gọi điện cho anh."

Dương Tuyết lúc đó bảo: "Chi Tử ngoan thế này thì có chuyện gì được chứ."

Lương Mục Chi đáp: "Chính vì ngoan nên mới cần phải trông chừng kỹ, con trai ở đại học xấu xa nhiều lắm, đừng để ai bắt cóc mất Tiểu Chi Tử của chúng ta."

Dương Tuyết che miệng cười đầy ẩn ý lại đưa tay chọc nhẹ Hứa Chi: "Nghe thấy chưa? Anh trai Mục Chi của cậu sợ cậu chạy theo người khác đấy."

Ai mà ngờ được, bây giờ Hứa Chi chưa chạy thì Lương Mục Chi đã chạy theo người khác mất rồi.

Đối mặt với câu hỏi của Dương Tuyết, Hứa Chi chỉ thấy xấu hổ, một lúc lâu sau mới mở miệng:

"Không có đâu... Tớ và Lương Mục Chi không phải quan hệ kiểu đó, cậu cũng biết mà, anh ấy chưa bao giờ tỏ tình với tớ."

Dương Tuyết vẫn chưa hiểu rõ tình hình nên vẫn cười nói: "Tỏ tình hay không thì có quan trọng gì, đằng nào bố mẹ hai bên cũng đã chốt là hai người sẽ cưới nhau rồi."

Hứa Chi ngồi xuống ghế, hít một hơi thật sâu:

"Dương Tuyết, tớ và Lương Mục Chi thật sự không phải một đôi. Anh ấy có bạn gái rồi, tối qua anh ấy vì bạn gái mà đánh nhau bị tạm giam, tớ chỉ đến giúp làm thủ tục bảo lãnh thôi. Sau đó tớ cũng không ở cùng anh ấy, anh ấy đi thuê phòng với bạn gái còn tớ thì ngủ nhờ chỗ một người bạn khác."

Dương Tuyết sững sờ.

Hồi lâu sau, cô ấy mới nhíu mày: "Lương Mục Chi... có bạn gái rồi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!