"Có gì đâu mà giận, hồi nhỏ mỗi lần anh trốn đi tiệm net chơi game, anh đều kéo em đi cùng sau đó về nói với bố mẹ là đi cùng em đến thư viện." Hứa Chi cười nhạt:
"Cũng đâu phải lần đầu tiên."
Lương Mục Chi im lặng một hồi lâu mới nói:
"Cũng không hoàn toàn là vì muốn đi chơi với Trần Tịnh. Chẳng phải mùa hè vừa rồi chúng ta đã hẹn nhau đợi khai trương sẽ cùng đến đây sao, hơn nữa anh cũng thực sự cảm thấy nên bù đắp cho em."
Hứa Chi cảm thấy thà hắn đừng giải thích còn hơn, càng giải thích càng giống như giấu đầu lòi đuôi.
Đối với người trước mặt, ngay cả sự thất vọng của cô cũng ngày càng nhạt dần, chỉ còn lại sự mệt mỏi với cái gọi là tình bạn này.
Nhưng nghĩ đến Hứa Hà Bình, nghĩ đến tình cảnh công ty gia đình, cô cảm thấy bây giờ chưa phải lúc trở mặt với Lương Mục Chi.
Lương Mục Chi cũng nhận ra lời giải thích của mình nghe rất vụng về, hắn quay mặt đi, suy nghĩ một chút rồi nói:
"Em ngoan cũng có cái tốt của em, lúc đó là do Trần Tịnh hỏi anh có thích con gái ngoan hiền không nên anh mới nói thế thôi, em đừng để bụng."
Hứa Chi gật đầu: "Em không để bụng đâu."
Cô có để bụng cũng vô dụng, nhìn rõ điều này, cô ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Thấy cô dường như thực sự không để bụng, trong lòng hắn vẫn thấy khó chịu. Chính bản thân hắn cũng khó mà nói rõ cảm giác bức bối này rốt cuộc từ đâu mà ra.
"Lát nữa đi trượt tuyết nhé?" Lương Mục Chi đề nghị: "Ở đây có mấy bãi trượt lận, có thể chơi mấy ngày."
Hứa Chi cân nhắc một chút rồi đồng ý.
Lát nữa đến bãi trượt tuyết, có lẽ cô có thể đi tìm Dương Tuyết chơi.
Lương Mục Chi ra khỏi phòng Hứa Chi, nhẹ nhàng khép cửa lại, hắn chợt nhận ra cảm giác kỳ quái lúc nãy bắt nguồn từ đâu.
Khi Hứa Chi nói chuyện với hắn, giống như cô đang đeo một chiếc mặt nạ, trông rất giả tạo.
Tính cách Hứa Chi bình thường đối nhân xử thế đều rất lịch sự. Nhưng là một trong những người thân thiết nhất với cô, hắn biết cô không phải là người không có cá tính.
Nhưng bây giờ, sự lịch sự khách sáo đó lại được cô dùng lên người hắn. Cô không còn bộc lộ cảm xúc thật với hắn nữa.
Hắn đi tới ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, ít nhiều cũng có chút hối hận vì lúc nãy ở nhà hàng đã nói năng không kiêng nể gì. Thế nhưng hắn là Lương Mục Chi, sự hối hận này hắn không thể thể hiện ra ngoài.
Tiếng bước chân cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn, Trần Tịnh đi tới, ngồi thẳng lên đùi hắn, vòng tay ôm cổ hắn rồi hôn lên môi hắn:
"Sao thế, có tâm sự à?"
"Không có." Lương Mục Chi đặt tay lên eo cô ta cũng hôn nhẹ lên môi cô ta một cái:
"Em đi chuẩn bị đi, lát nữa chúng ta cùng đi trượt tuyết."
Trần Tịnh nói: "Nhưng trước đây em chưa trượt bao giờ."
"Anh và Tiểu Chi Tử có thể dạy em."
"Tuyệt quá, em có tận hai huấn luyện viên riêng!" Trần Tịnh cười tươi rói, trông rất vui vẻ.
Lương Mục Chi bỗng nghĩ, cứ như Trần Tịnh thế này lại hay, rất dễ dỗ dành. Hứa Chi bây giờ càng ngày càng không đáng yêu nữa rồi.
Trần Tịnh vui vẻ lại quấn lấy hắn đòi hôn.
Lương Mục Chi vẫn còn chút lý trí: "Ở đây còn có Tiểu Chi Tử đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!