Chương 38: Lương Mục Chi nói cô là gái ngoan rất nhàm chán

Lương Mục Chi đưa Trần Tịnh xuống nhà hàng.

Dọc đường sắc mặt Trần Tịnh không được tốt lắm, sau khi ngồi xuống và gọi món xong, cô ta hỏi Lương Mục Chi:

"Hứa Chi vẫn còn giận à? Đã đi chơi rồi mà mặt cô ấy cứ lạnh tanh, nhìn khó chịu thật đấy."

"Cô ấy chịu uất ức ở nhà anh, không vui là chuyện bình thường." Lương Mục Chi hơi bực bội:

"Hai hôm nay em đừng chọc vào cô ấy cũng đừng nhiệt tình quá, tính cô ấy chậm nhiệt lắm."

"Em khổ quá đi mất..." Trần Tịnh than thở: "Đã vậy tại sao chúng ta đi chơi còn phải mang theo cô ấy? Muốn xin lỗi thì mời một bữa cơm là xong mà? Giờ thì hay rồi, chúng ta phải ở cùng nhau trong khách sạn mấy ngày liền."

Lương Mục Chi im lặng một lúc mới giải thích:

"Bố mẹ anh đang giận anh cũng cấm anh qua lại với em. Nếu anh nói anh tự đi trượt tuyết, chắc chắn họ sẽ nghi ngờ, không khéo còn bảo người bên khu trượt tuyết để ý xem anh đi cùng ai."

"Nhưng nếu đưa Tiểu Chi Tử đi cùng thì khác, chỉ cần anh nói anh đi cùng cô ấy, bố mẹ anh sẽ rất yên tâm, anh cũng không cần lo lắng đi chơi mà bị người ta giám sát."

Trần Tịnh hiểu ra nhưng ngay sau đó lại bĩu môi: "Em thực sự hơi ghen tị với Hứa Chi đấy, người nhà anh thích cô ấy như vậy."

"Vì cô ấy ngoan mà." Lương Mục Chi không để tâm lắm: "Bố mẹ và ông nội anh chỉ thích kiểu con gái ngoan ngoãn thế thôi."

Trần Tịnh ghé sát vào hắn hỏi: "Thế còn anh?"

Lương Mục Chi nhéo má cô ta, cười nói: "Anh thích gái hư, càng hư càng tốt, gái ngoan chán chết đi được."

Trần Tịnh cười khúc khích.

Đúng lúc này, Lương Mục Chi cảm nhận được một ánh nhìn vô cùng mạnh mẽ.

Hắn quay đầu nhìn sang thì thấy người quen.

Đây là sảnh nhà hàng, lúc này người không đông lắm, Dương Tuyết đang đứng cách đó vài bước, nhìn chằm chằm hắn như nhìn kẻ thù.

Tim Lương Mục Chi thắt lại, hắn không biết tại sao Dương Tuyết lại ở đây, cô ấy đã đứng đây nghe bao lâu rồi và đã nghe được những gì.

Dương Tuyết hùng hổ xông tới, hỏi thẳng mặt hắn: "Chi Tử cũng đến rồi, đúng không?"

Lương Mục Chi vẫn giữ vẻ bình tĩnh: "Ừ, sao cô cũng ở đây?"

Trước đây hai người đối xử với nhau cũng khách sáo nhưng từ lần bị Dương Tuyết chất vấn không nể nang gì trước cửa ký túc xá, thái độ của hắn với cô ấy chẳng thể nào tốt lên được.

"Anh quản tôi làm gì, những lời anh vừa nói..." Dương Tuyết nói: "Tôi nghe thấy hết rồi."

Bàn tay Lương Mục Chi từ từ nắm chặt: "Thì sao?"

"Tôi sẽ nói cho Chi Tử biết!" Dương Tuyết chưa từng thấy ai vô sỉ như vậy, tức giận hét lên.

"Đi mà nói." Lương Mục Chi chưa bao giờ chịu bị người khác đe dọa.

Dương Tuyết tức điên người:

"Chi Tử đào mộ tổ tiên nhà anh lên hay sao? Tại sao anh lại đối xử với cậu ấy như thế? Cho dù làm bạn bè cũng không thể lợi dụng đơn phương thế này chứ! Anh yêu đương mà bắt cậu ấy làm bình phong cho anh à?"

Lương Mục Chi nhíu mày nhìn quanh một lượt:

"Dương Tuyết, cô bị bệnh à? Chi Tử đến đây cô ấy cũng được chơi mà, cô ấy đâu có đi không công. Nếu cô thích thì đi chơi với cô ấy đi, đừng có rảnh rỗi sinh nông nổi gây chuyện với tôi."

Dương Tuyết lấy điện thoại ra: "Được, tôi gọi cho Chi Tử ngay đây, anh có bản lĩnh thì mang mấy lời đó đến trước mặt cậu ấy mà nói. Nói xấu sau lưng người ta, gái ngoan chọc ghẹo gì anh chưa? Đúng là ghê tởm!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!