Chương 37: Hắn mời cô đi trượt tuyết, hoàn toàn không phải để xin lỗi gì cả

Sáng sớm hôm sau, Lương Mục Chi đến đón Hứa Chi đúng như đã hẹn.

Hứa Chi bị Hứa Hà Bình áp tải lên xe, cô hoàn toàn không có cơ hội nói không.

Xe rời khỏi khu biệt thự, hòa vào dòng xe cộ trên đường lớn, không khí trong xe chỉ có hai người yên tĩnh đến lạ thường.

Lương Mục Chi là người phá vỡ sự im lặng trước: "Hành lý của em vẫn ở trong cốp xe, đợi lúc về sẽ đưa luôn đến nhà em."

Hứa Chi ngồi ghế sau, nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn không có hứng thú nói chuyện.

Lương Mục Chi liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu: "Em định giận dỗi anh đến bao giờ, cho cái hạn đi."

Hứa Chi cảm thấy rất phiền: "Anh nghĩ thế nào mới gọi là không giận dỗi?"

"Không thể giống như trước kia sao?" Lương Mục Chi hỏi.

Hứa Chi im lặng vài giây:

"Mục Chi, thế giới này không xoay quanh anh, em cũng vậy, em có cuộc sống của riêng mình. Có thể anh không quan tâm đến cảm nhận của Trần Tịnh, cứ thế vô tư đưa em đi chơi nhưng em thì khác. Đợi khi em có bạn trai, em nhất định sẽ đặt cảm nhận của anh ấy lên hàng đầu, không thể qua lại quá nhiều với anh nữa."

Nghe vậy, Lương Mục Chi cười khẩy một tiếng:

"Hẹp hòi, Trần Tịnh hoàn toàn không nhỏ nhen như em nói đâu. Về việc anh và em qua lại, cô ấy chưa bao giờ phản đối. Ngược lại là em, ngay từ đầu đã nhìn cô ấy không thuận mắt sau đó quay ra kiếm chuyện với anh."

Hứa Chi lại im lặng.

Lương Mục Chi càng nghĩ càng tức: "Người đàn ông em thích tên là gì, làm nghề gì? Anh thấy em bị gã đó làm ảnh hưởng rồi, thay đổi đến mức chẳng giống em nữa."

Hứa Chi nhắm mắt lại, thực sự muốn mở cửa xe nhảy xuống ngay lập tức.

Lương Mục Chi đang tức giận nên xả ra một tràng: "Anh đã nói từ sớm là em quá đơn thuần, dễ bị lừa gạt, nhà em cũng coi như có chút của ăn của để, cộng thêm khuôn mặt này, vóc dáng này của em..."

Hắn dừng lại một chút: "Đàn ông thấy em có lợi để họ đào mỏ thì tự nhiên sẽ xúm vào thôi, đừng tưởng họ thực lòng thích em."

Cơ thể Hứa Chi dần cứng đờ, cô cảm thấy trái tim mình như bị những lời này khoét một lỗ, máu chảy ròng ròng.

Một lúc sau, cô cười thê lương: "Hóa ra trong mắt anh, em không xứng đáng được người khác yêu thích đến thế sao."

Cô nghĩ, hắn có thể không thích cô nhưng có cần thiết phải nói như vậy không?

Lương Mục Chi sững người.

Hắn cũng nhận ra mình nói hơi quá đáng nhưng lời đã nói ra như bát nước đổ đi, hắn không biết phải vớt vát thế nào.

Sắc mặt Hứa Chi tái nhợt nhưng bình tĩnh:

"Còn nữa, có thể anh không biết, công ty nhà em gần đây gặp vấn đề rất nghiêm trọng. Dự án quan trọng thất bại, hiện đang thiếu tiền, bố em đang tìm cách vay ngân hàng hoặc gọi vốn nhưng kết quả thế nào còn chưa biết. Vì vậy ông ấy muốn em đính hôn với anh để tiện huy động vốn, cho nên..."

Cô rũ mắt xuống: "Nhà em thời gian trước cho người giúp việc nghỉ là vì hết tiền rồi. Gia sản nhà em hiện tại chẳng có gì đáng để người ta đào mỏ đâu."

Lương Mục Chi nhíu chặt mày: "Nghiêm trọng thế sao? Anh không biết chuyện này."

Ngay cả công ty nhà mình hắn còn chẳng mấy quan tâm, dù sao gia sản nhà họ Lương cũng đủ dày, hắn có phá cũng chẳng hết.

"Em không giống bố em, em không mơ mộng hão huyền được gả cho anh."

Khóe môi Hứa Chi nhếch lên nụ cười tự giễu:

"Em đã nói với ông ấy rồi nhưng ông ấy không chịu từ bỏ. Vì thế em nghĩ tốt nhất anh nên nói rõ ràng với ông ấy để ông ấy hết hy vọng đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!