Lương Mục Chi kh*ng b* tin nhắn WeChat và điện thoại cho Hứa Chi đến tận ngày hôm sau, không nhận được bất kỳ hồi âm nào, hắn tự nhiên tìm đến tận nhà.
Hứa Hà Bình tình cờ có nhà, mở cửa cho Lương Mục Chi, nhìn thấy hắn thì niềm nở đón tiếp.
"Mục Chi đến rồi à."
"Chú Hứa, Tiểu Chi Tử có nhà không ạ?" Lương Mục Chi hỏi thẳng vào vấn đề.
"Có để chú gọi con bé xuống, cháu ngồi ghế sofa đợi một lát."
Hứa Hà Bình cười đến híp cả mắt, cầm điện thoại lên gọi vào số máy bàn trong nhà.
"Chi Tử, Mục Chi đến tìm con này, mau xuống đây."
Hứa Chi đang đọc sách trong phòng ngủ trên tầng hai, nghe vậy liền cau mày.
Lương Mục Chi thế mà lại tìm đến tận cửa.
Hiện tại cô thực sự không muốn nói chuyện với hắn. Nhưng Hứa Hà Bình đã lên tiếng, cô cũng không tiện làm trái ý, đành miễn cưỡng đồng ý.
Dưới lầu Lương Mục Chi đang khách sáo chào hỏi Hứa Hà Bình, nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngước mắt nhìn về phía cầu thang.
Hứa Chi chậm chạp bước xuống.
Cô mặc bộ đồ ngủ bằng nhung san hô màu hồng phấn, cả người trông xù xì mềm mại, rất đáng yêu. Mắt đã bớt sưng, tinh thần có vẻ cũng tốt hơn nhiều.
Chuông điện thoại di động của Hứa Hà Bình reo lên, ông ta cúi đầu nhìn, cầm điện thoại đứng dậy, không quên dặn Hứa Chi:
"Chi Tử, con pha ấm trà cho Mục Chi đi, hai đứa cứ nói chuyện nhé."
Nói xong, ông ta cầm điện thoại vào thư phòng nghe máy.
Hứa Chi đi đến bên tủ tivi, định lấy trà thì Lương Mục Chi lên tiếng: "Đừng pha nữa, anh không uống."
Hứa Chi cũng chẳng khách sáo với hắn, cô đi tới, ngồi xuống đầu kia của ghế sofa.
Trong mắt Lương Mục Chi vằn những tia máu đỏ, vẻ mặt nhìn cô lộ rõ sự mệt mỏi:
"Hôm qua mấy giờ em về nhà?"
Hứa Chi: "Không nhớ nữa."
Lương Mục Chi xoa mặt: "Nếu đây là sự trả thù của em thì em thành công rồi. Đêm qua anh hoàn toàn không chợp mắt được chút nào."
Hứa Chi thầm nghĩ, vị thiếu gia này đúng là yếu đuối, thế này mà đã gọi là trả thù rồi sao?
Lương Mục Chi: "Em và đứa con riêng của bố anh..."
Hứa Chi cắt ngang lời hắn: "Anh ấy không gọi là con riêng. Anh ấy có tên, tên là Lương Cẩm Mặc."
Lương Mục Chi sững sờ, cảm thấy không thể tin nổi: "Anh gọi nó là con riêng em có ý kiến gì à? Chẳng lẽ nó không phải sao?"
"Anh ấy được sinh ra trước anh. Mặc dù là con riêng nhưng mẹ anh ấy cũng vô tội, không phải người thứ ba. Anh ấy càng vô tội hơn." Hứa Chi nói những lời này rất bình tĩnh nhưng cô biết rõ sức sát thương của chúng.
Lương Mục Chi nhìn chằm chằm cô: "Em có ý gì?"
Hứa Chi mím môi, ánh mắt bướng bỉnh: "Em chỉ nói sự thật thôi."
Lương Mục Chi lại bị chọc tức: "Dạo này em rốt cuộc bị làm sao vậy, sao lại biến thành thế này?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!