Chương 35: Đây là lần đầu tiên cô bị người khác chạm vào như vậy lại còn là một người đàn ông

Lương Cẩm Mặc quả thực không biết chuyện này.

Bàn tay anh cầm ly rượu siết chặt hơn một chút, giọng nói trở nên khàn khàn:

"Làm thế nào?"

"Anh chưa học qua à?" Hứa Chi nói: "Chính là miệng đối miệng thổi khí đấy."

Anh im lặng, trong đầu tự động hình dung lại cảnh tượng lúc đó.

Hứa Chi vẫn tiếp tục lải nhải: "Tính ra thì anh là người đàn ông đầu tiên em chạm môi đấy."

"Quan hệ như thế mà không tốt sao?" Cô ưỡn thẳng lưng: "Lương Mục Chi là cái thá gì chứ. Anh ta cùng lắm cũng chỉ nắm tay em thôi, nhưng sau này tay em cũng không cho anh ta nắm nữa."

Lương Cẩm Mặc nhìn chằm chằm cô, ánh mắt vốn lạnh lùng thường ngày bỗng trở nên ấm áp.

Thế nhưng Hứa Chi hoàn toàn không nhận ra, thậm chí còn nhích lại gần anh hơn một chút:

"Sau này đầu em vẫn cho anh xoa."

Khóe môi Lương Cẩm Mặc từ từ cong lên, anh nhìn cô một lúc lâu rồi bất ngờ đặt ly rượu xuống, nghiêng người về phía cô.

Nhìn khuôn mặt tuấn tú phóng đại trước mắt, Hứa Chi có chút ngẩn ngơ.

Cô nín thở, tuy nhiên khi người đàn ông đến gần lại lướt qua mặt cô, anh đưa tay lấy luôn ly rượu của cô trên bàn trà:

"Sau này rượu trái cây em cũng đừng uống nữa."

"A." Hứa Chi phản ứng lại: "Sao anh lại cướp rượu của em!"

Cô đưa tay định giành lại ly rượu. Lần này Lương Cẩm Mặc rút kinh nghiệm, cánh tay dài đưa ra sau để ly rượu ra xa tít, đặt thẳng lên cái tủ ở đầu bên kia ghế sofa.

Anh vừa quay đầu lại thì thấy Hứa Chi không chịu buông tha, trực tiếp nhào tới.

Cô đè lên người anh, vươn tay với lấy ly rượu.

Anh giữ chặt cánh tay cô, cô với không tới, tức tối cúi đầu: "Em còn chưa uống hết mà..."

Giọng điệu vừa nũng nịu vừa tủi thân, hơi thở Lương Cẩm Mặc trở nên nặng nề, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm cô.

Cô cúi đầu như vậy khiến hai khuôn mặt đối diện nhau, cơ thể dán chặt vào cơ thể.

Theo nhịp thở phập phồng, anh cảm nhận rõ ràng sự mềm mại cách lớp áo mỏng manh đang cọ xát vào ngực mình.

Cô thực sự rất nhỏ nhắn, đè lên người anh như vậy mà anh cũng chẳng cảm thấy nặng bao nhiêu.

Cổ tay mảnh khảnh mềm mại bị anh nắm chặt, cảm giác này quá đỗi xa lạ nhưng lại vô cùng quen thuộc

- anh từng cảm nhận ngàn vạn lần trong giấc mơ nhưng rốt cuộc vẫn khác xa thực tế.

Mọi chi tiết đều chân thực đến sống động.

Khi cô cúi đầu, những sợi tóc lướt qua má anh, khơi dậy ngọn lửa trong lòng, anh cứ thế lẳng lặng nhìn cô, không đẩy cô ra cũng không có động tác nào khác.

Hôm nay Hứa Chi uống rượu trái cây quả thực có chút say, nhưng nói là say bí tỉ thì cũng chưa đến mức đó.

Cả người cô đang ở trong trạng thái hưng phấn chếnh choáng hơi men, hơi mất kiểm soát bản thân nhưng ý thức vẫn chưa mơ hồ hẳn.

Thế nên lúc này nhìn vào mắt Lương Cẩm Mặc, trong đầu cô vẫn hiện lên một suy nghĩ rất rõ ràng: Mắt anh ấy thực sự rất đẹp, lúc này nhìn vào dường như cũng không lạnh lùng như mọi khi nữa...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!