Chương 34: Em từng hô hấp nhân tạo cho anh

Hôm nay Hứa Chi quả thực đã trút được cơn giận. Cô đi theo Lương Cẩm Mặc, mặc kệ Lương Mục Chi, chắc chắn Lương Mục Chi sẽ tức điên lên.

Nhưng... xét về lâu dài, cô vẫn chưa hạ quyết tâm đoạn tuyệt hoàn toàn với Lương Mục Chi.

Dù sao hai nhà cũng có giao tình bao nhiêu năm nay, cô có rất nhiều điều phải e ngại, thậm chí nghĩ đến cả Phó Uyển Văn. Nếu bà ta biết cô làm việc cho Lương Cẩm Mặc thì chắc chắn cũng sẽ tức giận.

Thấy cô im lặng, Lương Cẩm Mặc nói: "Tôi hiểu rồi."

Hứa Chi cuống lên, buông tay xuống: "Anh hiểu cái gì?"

"Em vẫn chọn Lương Mục Chi." Giọng anh nhàn nhạt, không chút cảm xúc:

"Cũng nằm trong dự đoán."

"Không phải đâu!" Hứa Chi vội vàng giải thích: "Em... không chỉ là vấn đề của anh ấy. Em vẫn chưa lên kế hoạch rõ ràng cho tương lai của mình, em cần thời gian."

Lương Cẩm Mặc: "Khoảng tháng ba năm sau tôi sẽ chốt danh sách thành viên nòng cốt của đội. Tôi sẽ không đợi mãi đâu, em không đến thì tôi phải tìm người khác."

Nghe vậy, ngón tay Hứa Chi đặt trên đầu gối từ từ co lại, giọng nhỏ đi: "Vậy, vậy anh tìm người khác trước đi... Cũng không thể làm lỡ việc của anh được."

Trong lòng cô trống rỗng cũng không biết là tại sao.

Ngay sau đó lại thấy hơi buồn bực, người nói cho cô thời gian suy nghĩ cũng là anh, giờ người nói sẽ không đợi mãi cũng là anh. Cô muốn lý luận với anh vài câu nhưng mình lại chẳng có lý lẽ gì.

Anh không có lý do gì để giữ chỗ cho cô, anh tìm phiên dịch là vì công việc, không có cô thì cũng sẽ có người khác.

Nhưng trong lòng cô vẫn thấy không thoải mái.

Lương Cẩm Mặc liếc nhìn cô một cái, cầm điện thoại lên gọi một cuộc.

Hứa Chi nghe thấy anh đang dặn dò người khác để ý giúp, nếu có phiên dịch đáng tin cậy thì gửi hồ sơ cho anh.

Cuộc gọi này kéo dài rất lâu, về sau lại nói sang công việc khác.

Hứa Chi ăn hết một miếng bánh kem nhỏ, rón rén đứng dậy đi dạo một vòng quanh thư phòng.

Sau đó cô phát hiện sau kệ sách thế mà lại có một tủ rượu.

Hóa ra Lương Cẩm Mặc cũng có sở thích sưu tầm rượu, nhìn ngôn ngữ trên nhãn mác thì những chai rượu này đến từ khắp nơi trên thế giới.

Cô cầm một chai lên, trên đó toàn tiếng Pháp.

"Muốn uống rượu à?" Lương Cẩm Mặc không biết đã cúp điện thoại từ lúc nào, đi đến sau lưng cô.

Hứa Chi giật mình, quay đầu nhìn anh nói: "Tửu lượng của em kém lắm, thôi bỏ đi ạ."

"Tửu lượng của em... quả thực không dám khen tặng."

Cả hai người đều nhớ lại chuyện cô say rượu lần trước nhưng mỗi người lại có suy nghĩ riêng.

Lương Cẩm Mặc nghĩ đến cái ôm chủ động và bất ngờ của cô.

Còn Hứa Chi thì nghĩ rằng cô nhất định phải giả vờ đến cùng, cô đã biết mình làm chuyện ngu ngốc gì lúc say rồi nhưng chuyện này tuyệt đối không thể để anh biết.

Lương Cẩm Mặc liếc nhìn chai rượu trên tay cô: "Không sao đâu, loại này là rượu trái cây, độ cồn rất thấp, muốn thử không?"

"Sẽ không say chứ ạ?"

"Uống ít thì không say đâu, em có thể nếm thử."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!