Chương 33: “Anh Cẩm Mặc là cái quỷ gì?”

Hứa Chi vừa dứt lời, cả Lương Cẩm Mặc và Lương Mục Chi đều sững sờ.

Với Lương Cẩm Mặc, cách xưng hô này rất mới mẻ, hơn nữa đây là lần đầu tiên Hứa Chi không kiêng dè Lương Mục Chi mà nói chuyện trực tiếp với anh.

Còn với Lương Mục Chi, đây chẳng khác nào tiếng sét đánh ngang tai, hắn cảm thấy mình bị sét đánh trúng rồi.

Hứa Chi thế mà lại gọi Lương Cẩm Mặc là "Anh Cẩm Mặc".

Hứa Chi và Lương Cẩm Mặc thân thiết đến mức này sao? Còn gọi là anh nữa chứ? Hắn thậm chí còn chưa thấy họ nói chuyện với nhau mấy lần!

Hơn nữa Lương Cẩm Mặc đối với hắn chẳng khác nào kẻ thù, Hứa Chi đang làm cái gì vậy?

Hứa Chi gọi xong, nhân lúc Lương Mục Chi còn đang kinh ngạc đến mức chưa kịp hoàn hồn, cô đã bước về phía Lương Cẩm Mặc.

Đến trước mặt anh, cô ngẩng mặt lên nhìn: "Đi thôi."

Lương Cẩm Mặc liếc mắt liền thấy đôi mắt sưng đỏ của cô.

Anh không hỏi gì cả, xoay người, sóng vai cùng cô đi ra khỏi khu biệt thự.

Trong tầm mắt của Lương Mục Chi, hai bóng người ngày càng xa dần.

Mãi đến khi không còn nhìn thấy nữa, hắn mới sực tỉnh ngộ điều gì đó, rảo bước đuổi theo hướng họ rời đi.

Nhưng vừa ra khỏi cổng Nam thì thấy một chiếc xe lướt qua trước mặt.

Hắn hoàn toàn không biết xe của Lương Cẩm Mặc nhưng hắn nhìn thấy Lương Cẩm Mặc ngồi ở ghế lái và Hứa Chi ngồi ở ghế phụ.

Hứa Chi thế mà lại đi theo Lương Cẩm Mặc.

Hắn cảm thấy máu nóng dồn hết l*n đ*nh đầu. Cảm giác này vừa là tức giận vừa là khó hiểu, Hứa Chi điên rồi sao?

Lúc này, Hứa Chi ngồi trong xe của Lương Cẩm Mặc, trong lòng sảng khoái vô cùng.

Lương tiểu thiếu gia chắc chưa bao giờ bị người ta làm cho mất mặt như thế này, cô có thể tưởng tượng ra bộ dạng tức tối của hắn lúc này.

Quả nhiên, vài phút sau điện thoại reo, cô cầm lên xem, thấy cuộc gọi đến từ Lương Mục Chi.

Cô dứt khoát chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.

Lương Cẩm Mặc hỏi: "Lương Mục Chi à?"

"Vâng." Hứa Chi bỏ điện thoại vào túi xách.

Lương Cẩm Mặc đoán có lẽ cô khóc là do liên quan đến Lương Mục Chi.

Nhưng anh không hỏi mà chuyển chủ đề: "Có nơi nào muốn đến không?"

Hứa Chi rụt cằm, đầu hơi cúi xuống, hiện tại mặt mũi cô tiều tụy, mắt sưng húp như quả óc chó, chẳng nghĩ ra được nơi nào có thể đến.

Nhưng cô cũng thực sự không muốn về nhà, nghĩ ngợi một chút rồi cô nói: "Đến chỗ anh được không?"

Đây là lần thứ ba Hứa Chi đến nơi ở của Lương Cẩm Mặc.

Hai người vào phòng, Lương Cẩm Mặc hỏi cô có muốn ăn gì không.

Lúc này đã hơn ba giờ chiều, Hứa Chi vẫn chưa ăn gì nhưng cô lắc đầu: "Không đói ạ."

Cô ngồi xuống ghế sofa, cầm điện thoại lên xem, Lương Mục Chi đã gọi cho cô hơn mười cuộc, sau đó lại là một tràng bom tin nhắn WeChat.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!