Câu hỏi này không đầu không đuôi, hơn nữa anh vừa xem xong thì bên kia đã thu hồi.
Lương Cẩm Mặc cau mày.
Chu Hách thấy sắc mặt anh không đúng bèn hỏi: "Sao thế?"
"Không có gì." Ngón tay cầm điện thoại của Lương Cẩm Mặc dần siết chặt.
Gần như ngay lập tức anh hiểu Hứa Chi đang hỏi về chuyện gì.
"Cho phép cậu hôm nay tan làm sớm." Anh bất ngờ đứng dậy, với lấy áo khoác:
"Tôi có chút việc, ra ngoài trước đây."
Vào thang máy, Lương Cẩm Mặc ấn thẳng xuống tầng hầm B2 nơi đỗ xe.
Anh gửi cho Hứa Chi một tin nhắn WeChat: [Em đang ở đâu]
Bên kia không có động tĩnh gì, anh xuống lầu lên xe, gọi trực tiếp cuộc gọi WeChat.
Bên kia tắt máy.
Khớp xương ngón tay Lương Cẩm Mặc nắm vô lăng trắng bệch, anh không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết phải đi đâu tìm cô.
Anh gọi điện cho Chu Hách xin số điện thoại của Dương Tuyết sau đó gọi cho Dương Tuyết.
Dương Tuyết nghe anh tìm Hứa Chi liền nói: "Chi Tử chắc về nhà rồi, hôm kia lúc em đi cậu ấy bảo cũng sắp về."
Cúp điện thoại, Lương Cẩm Mặc đạp ga phóng về phía khu biệt thự.
Dọc đường anh lại gọi cho Hứa Chi một lần nữa, bên kia vẫn tắt máy.
Anh có chút nôn nóng, lái xe sát tốc độ giới hạn, trong lúc chờ đèn đỏ anh nhắn tin cho cô: [Tôi sắp đến cổng Nam khu biệt thự rồi, em ra đây hay tôi vào đó]
Hứa Chi đang nằm trên giường nhìn thấy tin nhắn này liền bật dậy.
Vừa nãy cô nhắn tin cho anh là do nhất thời kích động, còn việc không nghe điện thoại không trả lời tin nhắn hoàn toàn là do chưa thoát khỏi cảm xúc của chính mình.
Cô không ngờ Lương Cẩm Mặc lại đến tìm cô.
Mắt cô vẫn sưng húp như quả óc chó, bộ dạng này thực ra không muốn ra ngoài gặp ai.
Nhưng đến nước này rồi, cô vẫn không thoát khỏi sự hèn nhát ăn sâu vào xương tủy, vừa nghĩ đến việc Lương Cẩm Mặc vào nhà tìm cô, bị Hứa Hà Bình và Triệu Niệm Xảo nhìn thấy sẽ gây ra sóng gió lớn thế nào là cô không ngồi yên được nữa.
Cô lập tức gọi điện cho Lương Cẩm Mặc.
Đầu bên kia bắt máy gần như ngay lập tức.
"Alo."
Giọng người đàn ông trầm thấp, mang theo sự dịu dàng khó tả, hốc mắt cô nóng lên, chỉ nghe thấy giọng anh thôi mà tủi thân lại dâng trào.
Cô há miệng, phát hiện cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy mà cô vẫn không biết phải xưng hô với anh thế nào: "Em..."
Giọng cô đặc nghẹt mũi, khựng lại một chút mới nói: "Anh đừng đến nữa, em không sao."
Vài giây sau, cô nghe thấy anh nói: "Tôi còn một ngã tư nữa là đến nơi rồi."
Hứa Chi rất khó diễn tả cảm giác này, cô chỉ gửi một tin nhắn không đầu không đuôi mà anh đã chạy tới tìm cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!