Hứa Chi học bơi từ rất sớm nhưng khả năng bơi lội của cô không được tính là tốt.
Tuy nhiên, hồ nhân tạo sau khi bước vào mùa lạnh sẽ không được bơm thêm nước, độ sâu thực tế chưa đến ba mét, tầm nhìn dưới nước cũng rất cao nên cô liếc mắt đã thấy ngay Lương Cẩm Mặc.
Đoạn ký ức này của cô rất mơ hồ cũng không biết mình đã bơi như thế nào, bơi bao lâu. Cô vốn không có nhiều sức lực nhưng cứ thế sống chết lôi kéo, kéo anh vào bờ.
Cô dùng hết sức bình sinh mới đẩy được người lên bờ.
Nước hồ lạnh lẽo, cô không còn cảm giác gì, đầu óc trống rỗng, tim đập thình thịch, bò lên bờ nhìn quanh quất, cô lại hét lên một tiếng cứu mạng.
Nhưng lúc này công viên quá vắng vẻ, nhân viên quản lý cũng không biết đang ở đâu.
Hứa Chi cúi đầu nhìn Lương Cẩm Mặc nằm bất động, cô nhớ lại bài học cấp cứu từng được học, bắt đầu dùng sức ấn vào ngực anh.
Ấn hơn chục cái vẫn không thấy phản ứng, cô bóp miệng anh ra, cúi đầu hô hấp nhân tạo.
Môi anh lạnh như băng, lúc cô thổi khí cho anh đầu óc hoàn toàn trống rỗng, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện nam nữ thụ thụ bất thân.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, cô cũng không biết mình đã làm bao nhiêu lần, vai Lương Cẩm Mặc bỗng run lên, ho sặc sụa một tiếng rồi nôn ra một ngụm nước.
Hứa Chi ngồi thẫn thờ tại chỗ, cô sợ chết khiếp.
Sống lưng ướt lạnh, cô không biết đó là nước hồ hay là mồ hôi lạnh toát ra vì sợ hãi.
Lương Cẩm Mặc vẫn đang ho, cô không chịu nổi nữa, đấm một cái vào ngực anh.
"Anh bị thần kinh à!" Cô hét lên một tiếng, sau đó gục vào ngực anh khóc òa lên.
Cô khóc mãi không dừng được.
Lương Cẩm Mặc ho rất lâu mới lấy lại hơi, anh nằm im, quần áo ướt sũng, mặt đất lạnh lẽo, anh đều không cảm nhận được.
Nhưng anh cảm nhận được một nguồn nhiệt rất yếu ớt
- đó là nước mắt của Hứa Chi, thấm qua lớp quần áo ướt lạnh, hâm nóng trái tim anh.
"Anh đừng như vậy..." Cô nức nở nói:
"Thật ra bố mẹ em cũng không thích em đâu... Nhưng… nhưng mà... sống tiếp thì kiểu gì cũng gặp được chuyện tốt thôi. Sẽ có một ngày anh gặp được người quan tâm anh, thích anh, anh sẽ kết bạn, anh còn có thể kết hôn sẽ có con của riêng mình..."
Cổ họng cô như bị nhét một cục bông: "Sau này sẽ ra sao, anh phải sống thì mới thấy được chứ..."
Cô nắm chặt cổ áo anh đến nhăn nhúm:
"Anh đừng dọa em nữa... Lương Cẩm Mặc, em biết anh sống không tốt nhưng rồi sẽ ổn thôi, chắc chắn sẽ ổn mà. Anh tin em đi, anh ráng đợi thêm chút nữa được không... Anh ráng đợi thêm chút nữa đi, coi như em cầu xin anh đấy..."
Lương Cẩm Mặc nằm yên lặng, mắt nhìn thẳng lên bầu trời, suy nghĩ của anh không rõ ràng lắm nhưng anh nhận ra một điều.
Hóa ra cũng có người khóc vì anh, mặc dù có thể là do bị dọa.
Còn về tương lai mà Hứa Chi vẽ ra, liệu có tồn tại không? Anh không tin.
Chỉ là việc nhảy xuống thực sự là ý nghĩ bộc phát nhất thời khi đi qua cầu. Phần lớn thời gian anh không luyến tiếc sự sống cũng chẳng h*m m**n cái chết, anh chỉ cảm thấy sống thật vô nghĩa mà thôi.
Anh không ngờ sẽ có người cứu mình, anh không ngờ cô lại đi theo sau anh suốt quãng đường xa như vậy.
Cuối ngày hôm đó, sau khi bình tĩnh lại, Hứa Chi lạnh đến mức không chịu nổi bèn chạy đi tìm nhân viên quản lý. Cô kéo Lương Cẩm Mặc vào phòng trực ban của nhân viên quản lý, ôm chặt lấy lò sưởi không chịu buông.
Nhân viên quản lý vừa mắng vừa chửi: "Mấy đứa nhóc này đã bảo không được xuống nước chơi rồi mà còn chơi! Không sợ chết đuối trong đó à!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!