Chương 3: Hắn đánh nhau vì bạn gái, bọn họ còn đi thuê phòng

Hứa Chi vốn là một cô gái ngoan ngoãn, sống đến chừng này tuổi, cô tự nhận thấy việc làm quá giới hạn nhất của mình chính là từng làm đồng phạm của Lương Mục Chi hồi còn nhỏ.

Khoảng thời gian Lương Cẩm Mặc mới được đưa về nhà họ Lương, ngoại trừ việc bị dì Lương ghẻ lạnh thì anh còn bị tất cả bạn học trong trường tẩy chay mà chuyện này hoàn toàn là nhờ vào mạng lưới quan hệ của Lương Mục Chi.

Lương Mục Chi từ nhỏ đến lớn đều rất được lòng mọi người. Khi bé hắn chỉ cần nói một câu là đám đàn em đi theo lập tức xông lên phía trước gây khó dễ cho Lương Cẩm Mặc.

Có một lần, Hứa Chi vô tình bắt gặp cảnh tượng đó.

Một đám người đang xé nát sách giáo khoa và vở bài tập của Lương Cẩm Mặc, Lương Mục Chi cũng có mặt trong số đó.

Khung cảnh ấy khiến người ta cảm thấy ngột ngạt. Thật ra lúc đó cô muốn bỏ chạy nhưng có người đã nhìn thấy cô, thậm chí còn nhét một tờ bài thi của Lương Cẩm Mặc vào tay cô và bắt cô xé cùng.

Cơ thể cô bé Hứa Chi khi ấy cứng đờ.

"Xé đi chứ!" Một cậu bé nói: "Đây là đáng đời cho con của tiểu tam, phá hoại gia đình người khác mà còn mặt mũi đến trường à."

"Đúng đấy! Nó đáng đời!"

Trong mắt trẻ con chẳng có khái niệm ai đến trước ai đến sau. Chúng chỉ biết Lương Cẩm Mặc là con riêng và mẹ của anh chính là kẻ thứ ba.

Tim Hứa Chi đập thình thịch, những người xung quanh liên tục hò reo cổ vũ, ai nấy đều đang xâu xé những trang giấy, có kẻ còn huýt sáo vang trời. Cô nhắm mắt lại, quyết tâm làm liều rồi xé toạc tờ bài thi trong tay.

Cứ như vậy, Hứa Chi đã an toàn hòa nhập vào tập thể ấy. Nhưng ngay khi cô ngước mắt lên lại vô tình chạm phải ánh nhìn của Lương Cẩm Mặc.

Năm ấy Lương Cẩm Mặc mười tuổi nhưng ánh mắt đã u tối và sâu thẳm, trong con ngươi đen láy kia chứa đựng những điều mà cô không thể nào hiểu thấu.

Cô vừa hoảng loạn vừa chột dạ nên vội vã quay mặt đi chỗ khác.

Buổi sáng, Hứa Chi tỉnh giấc, cô nằm nhìn chằm chằm vào chiếc đèn chùm nhỏ trên trần nhà với vẻ ngẩn ngơ trong giây lát.

Cô không hiểu tại sao mình lại mơ thấy chuyện xưa lắc xưa lơ như vậy.

Khi các giác quan của cơ thể dần hồi phục, mọi chuyện xảy ra tối qua cũng ùa về trong tâm trí khiến cô nhớ lại tất cả.

Lương Mục Chi đã có bạn gái, hắn đánh nhau vì cô ta, bọn họ còn đi thuê phòng với nhau.

Cô ngồi dậy, thở hắt ra một hơi thật dài rồi xoa mặt, sau đó xuống giường vệ sinh cá nhân.

Vừa ra khỏi phòng cô đã thấy Lương Cẩm Mặc dậy từ lúc nào, anh đang ngồi ở khu vực phòng ăn, nghe thấy tiếng động lập tức nhìn sang.

"À, là... chào buổi sáng." Hứa Chi giơ tay vẫy vẫy một cách gượng gạo xem như chào hỏi, cô vẫn chưa biết nên xưng hô với anh thế nào cho phải.

Trên mặt Lương Cẩm Mặc không có biểu cảm gì, anh chỉ nói: "Rửa mặt xong thì qua đây ăn sáng."

Thế mà lại còn có cả bữa sáng.

Hứa Chi có chút ngạc nhiên, khi vào phòng tắm rửa mặt, cô lại nhớ đến giấc mơ đêm qua rồi tự vùi mặt vào lòng bàn tay.

Mặc dù sau này cô luôn mang trong lòng nỗi day dứt và cũng từng cố gắng bù đắp, nhưng tổn thương sâu sắc dường ấy e là rất khó để quên đi.

Đến cô là kẻ gây ra bạo lực còn chẳng quên được, huống chi là nạn nhân như Lương Cẩm Mặc.

Cô bắt đầu cảm thấy khó hiểu, không biết tại sao tối qua anh lại chịu chứa chấp mình.

Từ phòng tắm bước ra, Hứa Chi ngoan ngoãn đi đến phòng ăn và ngồi xuống đối diện Lương Cẩm Mặc.

Bữa sáng kiểu Trung rất đơn giản gồm cháo kê, bánh bao nước (tiểu long bao) và vài món đồ chua ăn kèm.

Hứa Chi cắn một miếng bánh bao, đáy mắt lập tức sáng lên: "Là bánh bao nước tiệm Từ sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!