Chương 29: Hứa Chi hất tay hắn ra

Nghe vậy, Lương Mục Chi thật sự ngồi không yên: "Ông nội, hôn ước từ bé là chuyện thời nào rồi. Đại Thanh diệt vong từ lâu rồi, bây giờ là tự do yêu đương!"

Ông cụ Lương không chịu nhượng bộ:

"Cháu đã đủ tự do rồi, cháu tưởng ông bà không biết cháu vẫn đang lén lút đua xe sao? Mục Chi, cháu là người trưởng thành rồi, có một số việc cháu phải hiểu, con người không thể muốn gì là được nấy. Hôn sự của cháu và Chi Tử là do ông và ông nội Hứa của cháu định ra, tuy ông nội Hứa đã qua đời nhưng ông vẫn còn sống, hôn ước này vẫn còn hiệu lực."

Lương Mục Chi tức đến muốn chửi thề nhưng đối phương là ông cụ Lương nên hắn buộc phải cân nhắc lời nói.

Bỗng nhiên hắn nhớ ra điều gì, quay sang nhìn Hứa Chi: "Tiểu Chi Tử, em cũng nói vài câu đi, chuyện kết hôn sao có thể..."

Hắn chưa nói hết câu thì khựng lại.

Hứa Chi cúi đầu, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống.

Tất cả mọi người đều nhìn sang.

Hứa Chi cắn môi, khó khăn lắm mới thốt nên lời: "Cháu xin lỗi... Dì Lương, cháu không cố ý lừa gạt mọi người, cháu... xin lỗi..."

Đầu óc cô rối bời, chỉ cảm thấy tủi thân và nhục nhã đến cực điểm, không hiểu tại sao mình lại phải ngồi ở đây, tại sao phải tham gia bữa cơm này và tại sao phải đối mặt với những lời chất vấn này.

"Mày đúng là nên xin lỗi cô chú và ông nội Lương." Hứa Hà Bình nén cơn giận:

"Sau này còn dám lừa người nữa không?"

Vai Hứa Chi run lên, cảm giác như mình sắp bị những ánh mắt này đâm thủng.

Giọng cô rất nhỏ, mang theo tiếng khóc nức nở: "Sau này con sẽ không nói dối nữa, con... con thật sự không cố ý..."

Lương Mục Chi nghẹn lời, cảm thấy tim mình như bị thứ gì đó đâm mạnh một cái.

Da mặt Hứa Chi quá mỏng, đối với hắn cuộc đấu tố này chẳng là gì nhưng cô luôn là đứa trẻ ngoan trong mắt mọi người, có lẽ chưa bao giờ phải chịu sự tra hỏi và chỉ trích như thế này.

Đầu óc hắn trống rỗng, tim đau thắt lại, nhất thời không nói nên lời.

Triệu Niệm Xảo cố gắng hòa giải: "Ông Lương à, chuyện này Chi Tử nhà tôi quả thực có sai, về nhà chúng tôi sẽ dạy bảo con bé đàng hoàng, đảm bảo sau này không có chuyện như vậy nữa, được không?"

Lương Chính Quốc cũng không thực sự muốn làm khó Hứa Chi, giờ thấy cô bé khóc rồi, ông cũng không tiện nói thêm nữa:

"Được rồi, đừng mắng con bé nữa. Tôi biết Chi Tử da mặt mỏng, tôi cũng không phải cố tình gây khó dễ nhưng chuyện này tôi thấy cần phải nói rõ ràng. Mọi người ăn cơm đi."

Nói là ăn cơm nhưng còn ai có tâm trạng mà ăn nữa.

Hứa Chi muốn ngừng khóc nhưng cô không làm được, tuyến lệ như mất kiểm soát.

Sự bẽ bàng này đối với cô là chưa từng có.

Những tủi thân phải chịu đựng trong thời gian qua lần lượt ùa về trong lòng, cô cảm thấy mình sắp sụp đổ rồi.

Cô không biết nếu mình không thích Lương Mục Chi thì có phải sẽ bớt đau khổ hơn không. Cô còn chưa hoàn toàn hồi phục sau nỗi đau thất tình thì lại phải đối mặt với chuyện này.

Trong khi đó, người được thiên vị là Trần Tịnh thì luôn đứng ngoài cuộc, không bị mắng, không bị chỉ trích, có thể nũng nịu với Lương Mục Chi, dù sao thì hắn cũng sẽ chiều chuộng cô ta.

Bóng tối bao trùm lấy cô từ nhỏ đến lớn một lần nữa lại nuốt chửng cô hoàn toàn. Tất cả những điều này chỉ chứng minh một điều, cô là một người không được yêu thương.

Bàn ăn không biết từ lúc nào đã trở nên rất yên tĩnh, mặc dù những người khác vẫn muốn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra nhưng Hứa Chi cắn chặt môi, cuối cùng vẫn không kìm được tiếng nấc nghẹn ngào.

Hứa Hà Bình sa sầm mặt, quát cô: "Khóc cái gì! Mày là người làm sai còn mặt mũi mà khóc à!"

Triệu Niệm Xảo nhíu mày, sau đó cười xòa với ông cụ Lương và Lương Chính Quốc:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!