Cuối cùng Hứa Chi vẫn về nhà, tự mình bắt taxi về.
Cô không liên lạc với Lương Mục Chi để hỏi xem hắn đã mang hành lý của cô đi đâu, dù sao trong đó cũng chẳng có gì quan trọng.
Ngày hôm sau khi về đến nhà, Phó Uyển Văn mời cả gia đình ba người nhà họ Hứa sang ăn tối.
Hứa Hà Bình đang muốn dựa vào quan hệ với nhà họ Lương để kêu gọi đầu tư và vay vốn nên đương nhiên sẽ không từ chối. Ông ta mua trà Long Tỉnh Tây Hồ thượng hạng làm quà biếu, dẫn theo Triệu Niệm Xảo và Hứa Chi cùng sang.
Bữa cơm hôm nay không chỉ có Phó Uyển Văn mà cha Lương là Lương Chính Quốc cũng có mặt.
Vừa chào hỏi xong và ngồi xuống thì trên lầu có hai người đi xuống, ông cụ Lương và Lương Mục Chi cũng đã đến.
Hứa Chi nhìn thấy Lương Mục Chi liền hờ hững dời mắt đi, chào hỏi ông cụ Lương trước:
"Cháu chào ông Lương ạ."
Ông cụ Lương rất thích Hứa Chi, cười nói: "Hình như Chi Tử gầy đi rồi? Đừng có học mấy cô gái kia giảm cân nhé, sức khỏe là quan trọng nhất."
Hứa Chi đáp: "Không có đâu ạ, cháu ăn nhiều lắm."
Ông cụ Lương cười ha hả: "Ông thấy cháu chưa được 50 cân đâu."
Lương Mục Chi liếc nhìn Hứa Chi một cái nhưng không nói gì.
Tuy nhiên, theo thông lệ ăn uống của hai nhà trước đây, chỗ ngồi bên cạnh Hứa Chi chính là chỗ của hắn.
Hắn kéo ghế ra và ngồi xuống.
Người giúp việc bưng thức ăn lên, mọi người quây quần bên bàn ăn. Ông cụ Lương cùng Lương Chính Quốc và Hứa Hà Bình trò chuyện về tình hình kinh doanh ở Bắc Thành. Triệu Niệm Xảo và Phó Uyển Văn cũng nói chuyện phiếm việc nhà.
Bữa cơm này ăn rất chậm, Hứa Chi luôn im lặng, cắm cúi ăn cơm.
Lương Mục Chi ngồi bên cạnh cô cũng tương tự như vậy.
Trước đây hắn sẽ nói những lời hay ý đẹp để dỗ dành ông cụ, trêu chọc Lương Chính Quốc vài câu nhưng hôm nay thì không.
Hứa Chi cảm thấy hơi ngột ngạt nhưng đây là bữa cơm của hai gia đình, cô bắt buộc phải chịu đựng cho đến khi kết thúc.
Thế nhưng khi bữa cơm sắp tàn, Lương Chính Quốc bỗng hắng giọng nói: "Hôm nay tôi có chuyện muốn nói."
Cái kiểu trịnh trọng này khiến tất cả mọi người đều dừng đũa.
"Chuyện Mục Chi đánh nhau ở quán bar thời gian trước mọi người đều biết rồi."
Lương Chính Quốc nói chậm rãi nhưng trầm ổn, giọng điệu như đang họp ở công ty:
"Người bị đánh đòi kiện nên tôi đã đi giải quyết, vừa khéo ở đồn công an phụ trách vụ án đó có bạn tôi làm việc nên tôi đã xem qua hồ sơ vụ án."
Nói đến đây, Lương Chính Quốc bỗng nhìn sang Hứa Chi: "Chi Tử, chú nghe dì cháu nói cháu bảo Mục Chi đánh nhau là vì cháu?"
Hứa Chi sững sờ.
Trong nháy mắt, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía cô, ngoại trừ Lương Mục Chi đang nhìn chằm chằm Lương Chính Quốc.
Hứa Chi lờ mờ nhận ra, Lương Chính Quốc hỏi như vậy chắc chắn là đã biết chuyện gì đó.
Từ nhỏ đến lớn, Lương Mục Chi đều lấy cô làm cái cớ để trốn học, đi tiệm net... nhưng trước giờ chưa từng bị lộ tẩy, điều này khiến cô nhất thời không biết phải đối phó thế nào.
Ánh mắt Lương Chính Quốc nhìn cô có chút lạnh lùng:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!