Lương Mục Chi hoàn toàn không nhận ra điều đó, hắn đi tới đoạt lấy vali từ tay Hứa Chi:
"Lên xe đi."
Trần Tịnh sáp lại gần Hứa Chi còn vươn tay khoác lấy tay cô: "Đi thôi Tiểu Chi Tử."
Trần Tịnh có vẻ cũng giống Dương Tuyết là kiểu người dễ làm quen nhưng… Cô ta lại khác Dương Tuyết.
Hứa Chi cảm thấy Trần Tịnh có chút tính công kích.
Cô cũng không rõ tại sao mình lại có cảm giác như vậy nhưng bị Trần Tịnh khoác tay thế này, cô thấy khó chịu khắp cả người.
Cô cũng không quen thân mật với người lạ như vậy, cơ thể hơi cứng đờ nhưng lại ngại hất ra, đành phải để mặc Trần Tịnh khoác tay mình, cùng nhau ngồi vào ghế sau xe.
Lương Mục Chi ngồi vào ghế lái, liếc nhìn đồng hồ thấy sắp đến trưa, hắn hỏi Hứa Chi: "Có muốn ăn cơm ở ngoài rồi hẵng về không?"
Hứa Chi vội vàng lắc đầu.
"Đi đi mà Tiểu Chi Tử." Giọng Trần Tịnh nũng nịu cũng làm nũng với Hứa Chi:
"Lần trước ăn cơm không vui, chị phải tạ lỗi với em đấy. Hôm đó chủ yếu là do chị xót Mục Chi quá nên thái độ không tốt. Hôm nay để chị mời em ăn cơm nhé."
Hứa Chi chưa từng đối phó với kiểu người như thế này, cô khó chịu toàn thân, cố gắng rút tay ra khỏi vòng tay Trần Tịnh một cách kín đáo nhưng không thành công.
Cô mím môi, khó khăn nói: "Em... em về nhà còn có chút việc, hai người cứ đi ăn đi, em tự bắt xe về cũng được."
"Thế sao được?" Lương Mục Chi nói: "Vẫn là đưa em về trước đã."
Xe bắt đầu lăn bánh, Trần Tịnh vẫn chưa từ bỏ ý định, hỏi Hứa Chi: "Tiểu Chi Tử, có phải em giận chị không?"
Hứa Chi bất lực: "Không có."
"Vậy tại sao em không chịu đi ăn cùng bọn chị?" Trần Tịnh hỏi: "Có phải nếu không có chị, chỉ có Mục Chi thì em sẽ đi ăn với anh ấy không?"
Câu hỏi này… Trực giác Hứa Chi mách bảo đây là một cái bẫy.
"Hay là để chị nấu cơm cho em ăn nhé, nhà chị và Mục Chi có thể nấu ăn mà." Trần Tịnh nói liến thoắng:
"Chị nấu món Tương giỏi nhất, em ăn có quen không? À đúng rồi, bọn chị đi mua sắm ở Hồng Kông có mua về rất nhiều đồ tốt, em qua xem có thích món nào không."
Hứa Chi cảm thấy dây thần kinh giật giật, Trần Tịnh quả thực rất nhiệt tình nhưng cô không thích sự nhiệt tình này.
Cô cắn răng, quyết tâm nói: "Em không đi đâu, em muốn về nhà, nhà em thực sự có việc."
Lương Mục Chi liếc nhìn hai cô gái ở ghế sau qua gương chiếu hậu, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Hứa Chi thêm hai giây.
Không hiểu sao hắn lại nhớ đến giấc mơ quỷ dị kia, cơ thể bỗng nhiên nóng lên, yết hầu chuyển động. Hắn cố gắng thu lại suy nghĩ, mở miệng hỏi:
"Tiểu Chi Tử, có phải em vẫn còn giận không? Anh đi Hồng Kông nên không thể đón sinh nhật cùng em."
Hứa Chi: "Không có."
"Vậy sao không đeo lắc tay anh tặng?"
Hứa Chi sững sờ, chưa kịp nói gì thì nghe thấy Trần Tịnh chen vào.
"Đúng rồi, cái lắc tay đó là do chị chọn đấy, em không thích sao?"
Nghe vậy, Hứa Chi chết lặng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!