Đêm sinh nhật, Hứa Chi và Dương Tuyết cuối cùng cũng bắt xe cùng Trình Vũ về trường.
Trên đường đi, Dương Tuyết trò chuyện với Trình Vũ. Trình Vũ tiết lộ rằng anh đã quyết định gia nhập đội ngũ của Lương Cẩm Mặc.
Dương Tuyết đảo mắt, bỗng nhiên hỏi Trình Vũ: "Vậy đội ngũ của Tiểu Lương tổng có cần phiên dịch không?"
Trình Vũ sửng sốt: "Cái này tôi chưa hỏi."
Dương Tuyết cảm thấy anh chàng này đúng là khúc gỗ: "Để sau tôi đi hỏi xem, tôi có kết bạn WeChat với Chu Hách rồi, anh ấy nhiệt tình lắm, không giống ai kia."
Hứa Chi nghe thấy vậy liền vội gọi Dương Tuyết: "Họ cần phiên dịch đấy, Lương Cẩm Mặc nói với tớ rồi, công việc của họ có vài phần cần tiếp xúc với các công ty bên Mỹ."
"Tuyệt quá, tớ muốn đi!" Dương Tuyết như được bơm máu gà lại ôm lấy cánh tay Hứa Chi:
"Chi Chi, chúng ta cùng đi đi, đó là Lương thị, Lương thị đấy!"
Hứa Chi biết rất rõ Dương Tuyết muốn đi là vì Trình Vũ, cô có chút bất lực:
"Cậu cứ đi hỏi Chu Hách tình hình cụ thể trước đã, tớ tốt nghiệp xong lỡ đâu còn có kế hoạch khác."
Dương Tuyết hỏi: "Kế hoạch gì?"
Hứa Chi chần chừ hai giây mới nói: "Tớ... hơi muốn đi du học thạc sĩ."
"Cậu đùa đấy à? Những người muốn đi du học họ đều bắt đầu chuẩn bị từ sớm rồi. Giờ cậu mới nói muốn đi, đợi cậu đi được thì rau kim châm cũng nguội ngắt rồi."
Hứa Chi: "..."
"Hơn nữa..." Dương Tuyết kéo dài giọng, ghé sát vào tai cô: "Tối nay tớ phát hiện ra rồi nhé, cậu và Chu Hách còn cả vị Tiểu Lương tổng kia nữa, quan hệ của ba người không bình thường chút nào..."
Hứa Chi vội vàng né tránh: "Đừng nói linh tinh."
"Hừ, nhìn là biết cậu có tật giật mình, các người có phải là tình tay ba không?"
Hứa Chi muốn trợn trắng mắt: "Làm sao có thể?!"
"Có nói hay không, nói hay không, không nói tớ làm phiền cậu chết thôi!" Dương Tuyết cù vào eo cô, Hứa Chi chịu không nổi, trốn tránh trong không gian chật hẹp ở ghế sau, gọi Trình Vũ.
"Trình Vũ, cậu quản Dương Tuyết đi chứ!"
Trình Vũ liếc nhìn Dương Tuyết một cái: "Cậu có thể yên lặng chút được không? Ồn chết đi được."
Dương Tuyết chu môi, nói với Trình Vũ: "Tôi nghe lời cậu không phải vì tôi sợ cậu mà là vì tôi vui lòng chiều chuộng cậu đấy."
Sến súa chết đi được, Hứa Chi nghĩ thầm nhưng dù sao cô cũng được yên tĩnh, Dương Tuyết không truy hỏi nữa.
Thật ra cô cũng khá sợ Dương Tuyết hỏi tiếp, bởi vì mối quan hệ giữa cô và Lương Cẩm Mặc, chính cô cũng không nói rõ được.
Vốn dĩ chỉ là tình bạn vừa mới thiết lập, thế mà cô lại cưỡng ép ôm người ta, cái này tính ra là quấy rối t*nh d*c rồi.
Đêm đó trở về ký túc xá, Hứa Chi hơi mất ngủ, lúc thì nghĩ đến Lương Mục Chi, lúc thì nghĩ đến lời mời của Lương Cẩm Mặc.
"Có phải bất luận lúc nào, bất luận chuyện gì, chỉ cần để em lựa chọn giữa tôi và Lương Mục Chi, em đều sẽ chọn cậu ta?"
... Câu hỏi này lại hiện lên trong đầu cô.
Câu hỏi của Lương Cẩm Mặc thoạt nghe có vẻ hơi khó hiểu nhưng cô biết không phải là không có nguyên do.
Khoảng năm cô học lớp 7, Lương Cẩm Mặc học lớp 10, vì bị Phó Uyển Văn chèn ép nên anh đã chuyển vào ở nội trú trong trường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!