Hứa Chi luôn không muốn nhớ lại chuyện này bởi vì cô sẽ không kìm được mà đồng cảm khiến bản thân cũng rất khó chịu.
Cô quay lại bên cửa sổ, ngửi thấy mùi khói thuốc trong không khí nhưng không hề thấy khó chịu. Cô nhớ đến chiếc áo sơ mi Lương Cẩm Mặc cho cô mượn, trên đó cũng vương vấn mùi thuốc lá nhàn nhạt.
Cô nói: "Áo sơ mi em giặt rồi nhưng quên mang theo, hôm nào em trả anh nhé."
Lương Cẩm Mặc: "Ừ."
Cô cảm thấy anh không muốn nói chuyện với mình nhưng không hiểu sao thấy anh như vậy cô lại muốn làm trái ý:
"Lúc anh ở riêng với Chu Hách cũng ít nói thế này à?"
Lương Cẩm Mặc đưa tay sang bên cạnh, gạt tàn thuốc vào chiếc gạt tàn trên thùng rác ở góc tường:
"Ừ, đằng nào thì cậu ta cũng nói không ngừng nghỉ."
Hứa Chi ngẩn ra rồi nghĩ, điều này cũng đúng thật.
Cô hơi do dự, không biết có nên nói với anh về chuyện đêm say rượu đó không, nhưng cân nhắc một hồi vẫn không đủ can đảm, cô đổi chủ đề:
"Em phải xin lỗi anh, chuyện là... hôm đó anh đưa em về trường, lúc đó em xuống xe là vì sợ Lương Mục Chi xung đột với anh."
Giọng Lương Cẩm Mặc nhàn nhạt: "Không sao, quen rồi."
Anh nói vậy càng khiến cô thấy áy náy hơn nhưng nghĩ mãi không ra cách nào để bù đắp cho anh.
Bây giờ anh đã đi làm rồi, chút tiền tiết kiệm cỏn con của cô chắc anh cũng chẳng để vào mắt. Cô đắn đo một lúc mới nói:
"Thế này đi, coi như em nợ anh một ân huệ, sau này chỉ cần có việc gì em giúp được thì anh cứ nói với em."
Lương Cẩm Mặc suy nghĩ một chút: "Đúng là có một việc thật."
Hứa Chi nghe vậy liền phấn chấn hẳn lên: "Việc gì ạ?"
"Tôi định tái cơ cấu lại đội ngũ, hướng đi chính là mô hình ngôn ngữ AI." Anh nói:
"Sẽ có một số trao đổi kỹ thuật với công ty tôi từng làm thêm ở Mỹ nhưng hiện tại mấy người mới tuyển tiếng Anh không tốt lắm, cần hỗ trợ dịch thuật."
Hứa Chi ngớ người: "Ý anh là... muốn em vào đội ngũ của các anh làm phiên dịch sao?"
"Nếu em muốn."
Hứa Chi mím môi, không trả lời ngay.
Ân huệ thì cô chắc chắn phải trả nhưng nếu cô vào đội ngũ của Lương Cẩm Mặc làm việc, tức là làm dưới trướng Lương thị, sớm muộn gì Lương Mục Chi cũng sẽ biết.
Lương Cẩm Mặc liếc mắt cái đã nhìn thấu sự e ngại của cô: "Em sợ Lương Mục Chi biết à."
Da đầu Hứa Chi tê dại: "Em chỉ nghĩ thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện thôi. Thế này đi, anh cần mấy phiên dịch để em xem bạn học của em, bọn họ đều đang tìm việc đấy."
"Có phải dù bất cứ lúc nào, bất cứ chuyện gì, chỉ cần bắt em lựa chọn giữa tôi và Lương Mục Chi thì em đều chọn cậu ta không?" Anh hỏi.
Hứa Chi sững sờ.
Tuy nhiên Lương Cẩm Mặc dường như không quan tâm đến câu trả lời cho vấn đề này, anh nói tiếp:
"Không vội, em còn nửa học kỳ năm tư nữa, cứ từ từ suy nghĩ."
Hứa Chi cũng không biết phải nói gì, thực ra cô không giỏi từ chối người khác, lúc này lòng rối như tơ vò, chỉ đành nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!