Chương 23: “Tôi cũng không định sống lâu.”

Hứa Chi vốn tưởng rằng Lương Cẩm Mặc sẽ nói gì đó.

Nhưng anh không nói gì cả, chỉ nhìn cô thật sâu một cái rồi dời mắt đi.

Cô thậm chí còn chưa kịp suy nghĩ xem ánh mắt đó của anh có ý nghĩa gì.

Lúc này Chu Hách đã mở bánh kem và đặt lên bàn.

Chu Hách bước tới, thuận tay gấp chiếc vương miện giấy đi kèm trong hộp bánh, nhẹ nhàng đội lên đầu Hứa Chi:

"Được rồi cô gái, chúng ta thắp nến, ước một điều ước đi."

Chu Hách thắp nến, bầu không khí cũng đã lên đến đỉnh điểm, mọi người cùng hát bài hát chúc mừng sinh nhật.

Lương Cẩm Mặc đứng đó, vỗ tay một cách chiếu lệ theo nhịp điệu nhưng đôi môi mỏng không hề mấp máy chút nào.

Hứa Chi vẫn giả vờ rất vui vẻ, nhắm mắt lại cầu nguyện.

Tuy nhiên điều ước đầu tiên hiện lên trong đầu cô vẫn là điều ước bất di bất dịch của mọi năm: Mong người nhà và Lương Mục Chi đều khỏe mạnh bình an.

Điều này giống như một phản xạ có điều kiện, trước khi cô kịp suy nghĩ thì điều ước đã hiện ra.

Khi mở mắt, tầm nhìn của Hứa Chi hơi nhòe đi.

Mọi người xung quanh vẫn đang hát chúc mừng sinh nhật, ai nấy đều có vẻ rất vui.

Hóa ra sinh nhật không có Lương Mục Chi là như thế này. Cô không vui, một chút cũng không vui nhưng cô lại không thể nói cho người khác biết vì hắn đã có bạn gái rồi.

Hắn yêu đương rồi, cô với tư cách là một người bạn chỉ có thể chúc phúc, ngay cả buồn bã cũng phải lén lút.

Cô không biết trạng thái này của mình còn kéo dài bao lâu nữa. Cứ luôn vô tình hay cố ý nhớ đến Lương Mục Chi, nhớ về những quá khứ không thể quay lại và kết cục chia đôi ngả đường đã định sẵn trong tương lai. Sau đó trái tim đau như bị ai khoét, cô sắp không chịu nổi nữa rồi.

Sống mũi cay cay, cô khó khăn lắm mới nén được nước mắt, nhận lấy dao nhựa Chu Hách đưa và bắt đầu cắt bánh.

Dưới ánh đèn, mấy người đều nhận ra vành mắt cô đỏ hoe.

Không khí hơi ngưng trệ, Chu Hách sững sờ một lúc rồi đứng dậy: "Hứa Chi để anh giúp em."

Hứa Chi rất cảm kích, đưa dao trong tay cho anh ta: "Cảm ơn anh, em đi vệ sinh một lát."

Cô bước ra ngoài và đóng cửa lại.

Bầu không khí trong phòng bao lập tức chùng xuống, Chu Hách nói:

"Tình hình này là sao đây, cảm động đến phát khóc à?"

Dương Tuyết biết rất rõ tình hình là gì nhưng đây là chuyện riêng của Hứa Chi, cô ấy không tiện nói với người ngoài bèn bảo:

"Không sao đâu, chúng ta ăn bánh đi."

Chu Hách chia bánh xong nhưng vẫn đứng ngồi không yên: "Hay là tôi ra ngoài xem sao..."

Anh ta vừa định đứng dậy thì một bàn tay bên cạnh vươn tới, ấn lên vai anh ta, ấn chặt anh ta xuống ghế.

Chu Hách nhìn sang, thấy Lương Cẩm Mặc đang nhìn chằm chằm mình.

Khi Lương Cẩm Mặc nhìn người ta chăm chú như vậy, Chu Hách cảm thấy hơi đáng sợ, sống lưng toát mồ hôi lạnh:

"Sếp?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!