Chương 22: Lương Cẩm Mặc có phải vẫn đang giận không?

Thế nhưng từ đầu đến cuối Lương Cẩm Mặc không hề bố thí cho Hứa Chi một ánh nhìn nào.

Hứa Chi càng thêm buồn bực.

Xe đỗ vào bãi đậu xe gần nhà hàng, sau khi mấy người xuống xe, Lương Cẩm Mặc và Trình Vũ đi song song với nhau, với tư cách là fan hâm mộ nhỏ của Trình Vũ, Dương Tuyết cũng lon ton đi theo.

Chu Hách đi chậm lại, đi bên cạnh Hứa Chi đang tụt lại cuối cùng và hỏi: "Hứa Chi, xem video chưa?"

Hứa Chi quay đầu nhìn anh ta, mặt đã nóng bừng, cố tỏ ra bình tĩnh: "Chưa xem."

"Mặt em đỏ rồi kìa." Chu Hách cười: "Em không giỏi nói dối đâu."

Hứa Chi cảm thấy anh ta thật đáng ghét.

Cô cắn môi: "Là anh quay à?"

"Đúng vậy, hôm đó em làm đổ rượu lên áo, sếp muốn mặc áo khoác cho em mà em sống chết không chịu. Sau đó sếp kéo em ra ngoài, anh đi theo thì thấy hai người lôi lôi kéo kéo ở hành lang."

Chu Hách hồi tưởng lại:

"Hiếm thấy lắm đấy. Em biết không, anh quen sếp bao nhiêu năm nay chưa từng thấy anh ấy đối xử với cô gái nào như vậy, thế nên anh mới lấy điện thoại ra ghi lại khoảnh khắc quý giá đó."

Hứa Chi: "..."

Chu Hách không làm truyền thông đúng là phí nhân tài.

Cô nhìn về phía trước, nhìn bóng lưng cao lớn của Lương Cẩm Mặc rồi thu lại ánh mắt, hỏi Chu Hách:

"Vậy... anh chưa cho anh ấy xem video chứ?"

"Ngay hôm sau anh đã gửi cho sếp rồi."

Chu Hách nói:

"Nhưng thực ra cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy, sếp là người lạnh lùng, không biết đùa. Hơn nữa lúc đó anh ấy cũng đâu có say, chuyện trong video anh ấy nhớ hết còn em thì khác..."

Đáy mắt Chu Hách tràn đầy vẻ hứng thú xem kịch hay: "Dù em có bị mất trí nhớ tạm thời hay không, anh cũng muốn giúp em ôn lại nết say rượu của mình."

Hứa Chi: "... Không cần thiết đâu."

"Ha ha ha ha ha!" Chu Hách cười sảng khoái: "Xem xong cảm giác thế nào?"

Hứa Chi quay mặt đi, tay che trán: "Đừng nói nữa..."

Uổng công lúc vào quán bar cô còn làm màu, cố tình gọi rượu mạnh, kết quả bản thân là gà mờ, cuối cùng còn bắt Lương Cẩm Mặc phải dọn dẹp hậu quả cho mình.

Thậm chí, cô còn mặt dày quấy rối anh...

Hứa Chi nhớ ra điều gì đó lại hỏi Chu Hách: "Chuyện em đã xem video rồi, có thể... đừng nói cho anh ấy biết được không?"

Chu Hách ngẩn người.

Nhưng rất nhanh, anh ta đã nhìn thấu tâm tư nhỏ của Hứa Chi: "Em muốn giả vờ mất trí nhớ, không nhớ những chuyện này à?"

Hứa Chi có chút xấu hổ nhưng quả thực không nghĩ ra cách nào tốt hơn: "Làm ơn đi mà."

"Cũng không phải là không được." Chu Hách suy nghĩ một chút: "Nhưng em phải thành thật trả lời anh mấy câu hỏi."

Hứa Chi: "Câu hỏi gì ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!