Chương 21: Sao cô lại ôm Lương Cẩm Mặc chứ, lúc đó cô đang nghĩ cái gì thế?

Dương Tuyết sáp lại gần, tò mò hỏi: "Đang xem video ngắn gì thế?"

Hứa Chi tắt bụp màn hình điện thoại: "Không có gì!"

Phản ứng của cô quá dữ dội khiến Dương Tuyết sững sờ, nhíu mày nhìn cô:

"Cậu làm cái gì vậy? Đang vụng trộm à?"

Hứa Chi cắn môi: "Thật... thật sự không có gì mà."

"Không có gì sao mặt cậu đỏ thế kia?" Dương Tuyết bỗng hạ giọng cười nói:

"Đừng bảo tớ là cậu vừa đọc xong tiểu thuyết H ABO, giờ lại xem video đen đấy nhé."

"Không phải đâu!" Hứa Chi phát điên mất thôi, cô vò đầu bứt tai:

"Hôm đó chẳng phải tớ say rượu sao... Bị người ta quay video lại, tớ... hình như tớ đùa giỡn trong lúc say..."

Dương Tuyết vẻ mặt đầy hưng phấn: "Cho tớ xem với nào."

Hứa Chi nói: "Không được, mất mặt chết đi được, tớ..."

Ánh mắt cô lộ vẻ tuyệt vọng: "Chắc tớ phải chuyển sang hành tinh khác sống mất thôi."

Dương Tuyết: "Chuyện cỏn con ấy mà, không phải chỉ là say rượu làm loạn thôi sao? Miễn là cậu không say quá rồi ngủ bừa với gã đàn ông nào thì chuyện này chẳng có gì đáng sợ cả. Mau lên, cho tớ xem với."

Đối mặt với người bạn tồi này, Hứa Chi càng suy sụp hơn: "Tớ... tớ về ký túc xá đây, cậu ở lại nghe tọa đàm đi."

Giờ giải lao còn vài phút nữa, cô nhìn về phía trước một cái liền thấy Lương Cẩm Mặc đang đứng trên bục.

Rõ ràng có mấy người đứng đó nhưng cô lại nhìn thấy anh đầu tiên.

Anh không nhìn thấy cô, chỉ đang chăm chú nói chuyện với giáo sư. Góc độ này có thể nhìn thấy sườn mặt của anh từ vầng trán, sống mũi đến đôi môi, xương hàm... đường nét hoàn hảo không chê vào đâu được.

Tim Hứa Chi bỗng đập nhanh liên hồi, cô vội vàng thu hồi tầm mắt, thu dọn đồ đạc của mình.

Dương Tuyết cố ngăn cản nhưng cô vẫn chạy mất.

Trước khi giờ giải lao kết thúc, cô rời khỏi giảng đường lớn, một mình trở về ký túc xá.

Các bạn cùng phòng khác đều đi chơi cả rồi, ký túc xá trống huơ trống hoác.

Cô đặt đồ xuống, nằm lên giường, ngón tay chạm vào má mình vẫn thấy nóng hổi.

Sao cô lại ôm Lương Cẩm Mặc chứ, lúc đó cô đang nghĩ cái gì vậy? Cô hoàn toàn không nhớ nổi.

Một lúc lâu sau, cô lại cầm điện thoại lên, mở đoạn video đó ra.

Xung quanh không có ai, cô cố ý vặn to âm lượng để nghe tiếng.

Tuy nhiên có lẽ do khoảng cách quay phim nên vẫn không nghe rõ đối thoại.

Lần này cô đã xem hết đoạn video, sau đó tâm trạng càng tệ hơn.

Cô không những ôm Lương Cẩm Mặc rất lâu mà còn… Còn nôn lên người anh nữa.

Cô nằm sấp, úp ngược điện thoại xuống giường, vùi mặt vào gối cho đến khi khó thở mới ngẩng đầu lên hít lấy không khí. Hứa Chi bực bội nghĩ, làm sao bây giờ, chuyển sang hành tinh khác sống là chuyện viển vông, tình hình hiện tại nếu không nhảy lầu thì e là khó giải quyết vấn đề...

Cô bứt tóc, lầm bầm tự nói với chính mình: "Làm sao bây giờ..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!