Hứa Chi không có tinh thần làm bất cứ việc gì, cô hoãn kế hoạch mời Lương Cẩm Mặc và Chu Hách đi ăn sang buổi tối.
Đầu giờ chiều, cô nhận được đồ chuyển phát nhanh nội thành.
Hộp quà được gói ghém tinh xảo, kèm theo một bó hoa dành dành trắng muốt.
Cô mang đồ về ký túc xá, Dương Tuyết đang trang điểm nhìn thấy liền sáp lại gần:
"Ai tặng thế, quà sinh nhật à?"
"Lương Mục Chi tặng." Hứa Chi đáp.
"Mở ra xem nào."
Dương Tuyết suýt thì thò tay vào, Hứa Chi bảo: "Cậu mở đi."
Dương Tuyết vừa bóc quà vừa lầm bầm: "Đúng là khác xưa rồi, trước đây cậu quý đồ Lương Mục Chi tặng lắm mà."
Hứa Chi im lặng, chỉ có cô mới biết những thứ này rẻ rúng đến mức nào. Đối với Lương Mục Chi, tiền không quan trọng, quà cáp chỉ là hình thức mà thôi.
Người hắn chịu bỏ tâm tư ra bầu bạn là Trần Tịnh.
Cô biết mình không nên so bì với Trần Tịnh, dù sao quan hệ cũng bày ra đó rồi nhưng cô vẫn thấy khó chịu.
Lương Mục Chi trọng sắc khinh bạn cũng không sao nhưng đừng hứa hẹn chứ, lời vừa nói hôm qua hôm nay đã không tính, sinh nhật một năm chỉ có một lần, chẳng lẽ mua sắm không thể để hôm khác sao?
Dương Tuyết đã mở hộp quà ra, "Oa" lên một tiếng: "Là lắc tay, đẹp quá."
Hứa Chi liếc nhìn một cái, chiếc lắc tay bạch kim quả thực rất đẹp, có điểm xuyết những ngôi sao nhỏ nhưng cô chẳng thấy hứng thú gì.
Dương Tuyết lấy chiếc lắc tay ra: "Đeo lên thử xem?"
Hứa Chi im lặng vài giây rồi lắc đầu.
Dương Tuyết ướm thử chiếc lắc lên cổ tay mình: "Tuy nhân phẩm Lương tiểu thiếu gia không ra gì nhưng mắt chọn quà cũng không tệ thật."
Hứa Chi vẫn không nói gì.
Dương Tuyết biết cô buồn, đặt chiếc lắc tay xuống rồi cố gắng an ủi:
"Cậu nghĩ mà xem, ít nhất Lương Mục Chi còn tặng quà sinh nhật cho cậu, cậu còn may mắn hơn tớ nhiều đúng không?"
Hứa Chi không còn gì để nói.
Dương Tuyết đang theo đuổi một học bá huyền thoại bên Học viện Kỹ thuật Máy tính đã hai năm rồi mà chẳng có tiến triển gì. Giờ thấy mọi người sắp tốt nghiệp mỗi người một nơi, Dương Tuyết đã không còn hy vọng.
Dương Tuyết nghĩ ngợi một chút rồi nói: "Chiều nay Trình Vũ sẽ tham dự buổi tọa đàm của một giáo sư khoa họ, Chi Tử, cậu đi cùng tớ qua đó xem đi."
Trình Vũ chính là tên của vị học bá kia, khi Dương Tuyết nhắc đến, đáy mắt ánh lên vẻ không cam lòng:
"Bây giờ đúng là nhìn được lần nào hay lần nấy."
Hứa Chi không từ chối, cô cũng muốn phân tán sự chú ý, nếu không cứ ngồi ngẩn ngơ trong ký túc xá lại nhớ đến Lương Mục Chi.
Buổi tọa đàm diễn ra ở phòng hội nghị đa phương tiện tòa nhà số 5, Hứa Chi và Dương Tuyết đến rất sớm, Trình Vũ vẫn chưa tới.
Trong số những người giúp giáo sư chuẩn bị, Hứa Chi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, Chu Hách thế mà lại ở đây.
Chu Hách liếc thấy cô, một lát sau liền đi tới chào hỏi: "Hello em gái."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!