Hứa Chi trở về ký túc xá, Dương Tuyết nhìn thấy chiếc áo sơ mi nam trên người cô liền la hét ầm ĩ.
"Tình hình là sao đây?" Dương Tuyết kéo tay áo cô, nhìn rõ logo trên khuy măng sét:
"Đồ thiết kế thủ công của nhà thiết kế Paris đấy nhé, cái này trông giống đồ của đại gia nào đó lắm."
Dương Tuyết thậm chí còn ghé sát vào ngửi ngửi: "Nước hoa cũng rất có gu, kiểu mùi hương của đàn ông trưởng thành."
Hứa Chi phì cười nhưng cô cũng rất tán đồng: "Đúng không? Tớ cũng thấy vậy, mùi hương gỗ này thơm thật đấy."
Vừa nói cô cũng tự đưa tay áo lên ngửi.
Khuôn mặt Lương Cẩm Mặc hiện lên trong đầu cô, không biết có phải do trải qua quá nhiều khổ nạn trong quá khứ hay không mà quả thực anh trưởng thành hơn rất nhiều.
"Cậu thích mùi này à?" Dương Tuyết hỏi.
Hứa Chi: "Thích chứ."
Dương Tuyết:
"Cậu xong đời rồi, cậu biết cái này gọi là gì không? Cái này gọi là tin tức tố (pheromone), cậu thích tin tức tố của người đàn ông này, cậu còn mặc quần áo mang tin tức tố của anh ta, đồng nghĩa với việc cậu đã bị đánh dấu rồi."
Hứa Chi: "... Cái quỷ gì thế?"
"Là ABO đó." Dương Tuyết nói: "Lát nữa tớ gửi cho cậu một bộ tiểu thuyết, cậu đọc là hiểu ngay."
Hứa Chi cạn lời: "Cậu bớt đọc mấy cái tiểu thuyết linh tinh đó đi."
"Cậu vẫn chưa nói chiếc áo này là của ai đâu đấy." Dương Tuyết cười gian xảo hỏi:
"Rốt cuộc là ai thế? Mặc đồ kiểu này thì chắc không phải sinh viên đại học như chúng ta rồi, hẳn là người đã đi làm."
"Ừ, anh ấy đã đi làm rồi nhưng mà..." Hứa Chi đau đầu: "Không phải như cậu nghĩ đâu, áo tớ bị bẩn nên tớ mượn anh ấy một chiếc thôi, hôm nào còn phải trả lại mà."
"Trả lại chẳng phải càng mờ ám hơn sao?" Dương Tuyết tiếp tục nháy mắt ra hiệu:
"Cậu cũng đánh dấu lại anh ta một cái đi."
Hứa Chi dở khóc dở cười: "Tớ không có hứng thú với anh ấy về phương diện đó đâu."
"Chẳng lẽ cậu vẫn chưa hết hy vọng với Lương Mục Chi à?"
Câu hỏi của Dương Tuyết khá sắc bén, Hứa Chi cảm thấy trái tim mình vẫn bị đâm một nhát không nhẹ không nặng.
"Không có, tớ chỉ là..." Cô suy nghĩ một chút: "Tạm thời không muốn nghĩ đến mấy chuyện này."
Có một số chuyện cô không nói với Dương Tuyết, cho dù sau này cô có yêu đương thì đối tượng cũng khó có thể là Lương Cẩm Mặc.
Chỉ dựa vào mối quan hệ giữa Lương Mục Chi và Lương Cẩm Mặc thôi, nếu biết cô và Lương Cẩm Mặc trở thành bạn bè thì Lương Mục Chi chắc chắn sẽ làm ầm ĩ đến gà bay chó sủa, chứ đừng nói đến chuyện cô và Lương Cẩm Mặc yêu nhau.
Bây giờ ngẫm lại, sự kiểm soát quá mức của Lương Mục Chi đã sớm có dấu hiệu từ lâu.
Hắn muốn nắm quyền kiểm soát tuyệt đối cuộc đời mình, cha mẹ Lương cũng không thể thay đổi quyết định của hắn. Vì thế cha mẹ muốn hắn học thạc sĩ rồi về kế thừa gia nghiệp thì hắn lại cứ thích làm những việc không đâu.
Hắn ghét Lương Cẩm Mặc nên tất cả bạn bè của hắn đều không được phép đối tốt với Lương Cẩm Mặc. Hứa Chi không biết rốt cuộc từ khi nào hắn coi cô như em gái nhưng có một điều cô biết rất rõ.
Lương Mục Chi muốn kiểm soát cô!
Có lẽ vì thích hắn nên trước đây cô không quá bài xích việc nghe theo lời hắn nhưng bây giờ cô không thể nào răm rắp nghe lời hắn như trước nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!