Chương 18: Trong giấc mơ, hắn nhìn thấy khuôn mặt của Hứa Chi

Tối qua Hứa Chi ở khách sạn cùng Lương Cẩm Mặc nhưng chuyện này cô sẽ không nói cho Lương Mục Chi biết.

Vì say đến mức mất trí nhớ tạm thời nên cô cũng không biết trong điện thoại tối qua mình đã nói gì với vị thiếu gia này khiến hắn hiểu lầm theo hướng đó. Nhưng có một điều chắc chắn là: Giữa bạn bè khác giới, thực sự không cần thiết phải đem những vấn đề riêng tư như thế này ra bàn luận công khai.

Cô cảm thấy rất không tự nhiên, chẳng muốn tiếp tục chủ đề này chút nào nên chỉ đành tìm cách lấp l**m cho qua:

"Không có... Em và anh ấy không ở cùng một phòng."

Lương Mục Chi nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, dường như đang dò xét.

Hứa Chi liếc hắn một cái: "Sáng nay lúc anh gọi điện là đúng lúc anh ấy qua tìm em thôi, anh ấy..."

Cô nhớ đến con người Lương Cẩm Mặc, bèn nói: "Anh ấy không phải kiểu người không biết chừng mực."

Vẻ mặt Lương Mục Chi phức tạp: "Đừng quá tin tưởng đàn ông, em như thế thật sự rất dễ bị người ta lừa đấy."

"Em có gì để lừa đâu chứ?" Hứa Chi nhếch môi: "Em vẫn còn là sinh viên mà."

Lương Mục Chi nhìn cô, một lúc lâu sau mới bất lực thở dài: "Tiểu Chi Tử, em không biết có một loại đàn ông chuyên lừa tình sao?"

Hứa Chi sững người, một lúc sau mới phản ứng lại, mặt hơi nóng lên.

Lương Mục Chi không làm khó cô về vấn đề này nữa, chuyển chủ đề: "Người đàn ông em thích là ai, anh có quen không?"

Chính là anh đấy, Hứa Chi thầm nghĩ trong lòng nhưng vẫn lắc đầu.

"Hôm nào dẫn ra giới thiệu cho anh nhé, anh cũng giúp em xem xét, đỡ để em bị trai đểu bắt nạt." Lương Mục Chi ra dáng anh cả.

Trong lòng Hứa Chi đắng chát, trước đây cô chưa từng tưởng tượng sẽ có ngày Lương Mục Chi lại muốn giúp cô xem xét bạn trai.

Sự thẳng thắn của hắn khiến cô cảm thấy những tâm tư của mình thậm chí có phần đen tối, ngón tay cô từ từ siết chặt, gật đầu.

Cô nghĩ sau này mình vẫn sẽ có bạn trai, có lẽ cũng sẽ dẫn đến cho hắn xem thật sau đó bọn họ thực sự ai đi đường nấy.

Những chuyện phiền lòng này cuối cùng cũng tạm gác lại, hai người cùng ăn một bữa đơn giản tại quán cà phê rồi Hứa Chi chuẩn bị về trường tự học.

Lương Mục Chi đi bộ tiễn cô đến tận cổng phụ của trường.

Vì vội đi tự học nên Hứa Chi bước nhanh vào khuôn viên trường.

Phía sau cô, Lương Mục Chi không rời đi ngay.

Hắn nhìn theo bóng lưng cô, chợt nhớ ra thực ra hắn cũng từng đưa cô về rất nhiều lần rồi.

Nhiều đến mức không đếm xuể... Đa phần những lúc đó, cô thường dừng lại giữa chừng, quay đầu nhìn hắn từ xa.

Sau đó hắn sẽ giơ tay vẫy vẫy, cô cũng vẫy tay lại, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.

Nụ cười của Hứa Chi rất có sức lan tỏa, mỗi lần thấy cô cười như vậy, hắn cũng muốn cười theo.

Nhưng lần này thì khác, cô đi rất nhanh như thể đang chạy trốn điều gì đó.

Cho đến khi bóng dáng cô khuất hẳn khỏi tầm mắt, Lương Mục Chi mới quay người.

Hắn trở lại xe, vào số lái đi, trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh ở quán cà phê lúc nãy, do điều hòa quá nóng nên Hứa Chi cởi áo khoác phao ra, hắn nhìn thấy cô mặc chiếc áo sơ mi nam.

Chiếc áo sơ mi trắng rất đơn giản nhưng lại quá rộng so với người cô, đường vai áo trễ xuống tận bắp tay, người đàn ông kia chắc hẳn phải có vóc dáng rất cao lớn.

Lời Hứa Chi nói, hắn không tin hoàn toàn nhưng cũng không phủ nhận hoàn toàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!