Chương 17: Tôi không thể bỏ mặc em được, tôi làm không được

Lương Mục Chi đi thẳng tới trước mặt Hứa Chi, liếc nhìn chiếc xe vừa đi xa rồi hỏi cô: "Vừa nãy ai đưa em về thế?"

Tim Hứa Chi thắt lại: "Anh nhìn thấy rồi à?"

Lông mày Lương Mục Chi nhíu chặt, giọng điệu nghiêm túc hiếm thấy, hắn gọi cả họ tên cô:

"Hứa Chi, rốt cuộc em đang làm cái trò gì vậy? Trước đây em đâu có như thế, đi quán bar... đêm không về nhà còn ở cùng đàn ông, em..."

Hắn không nói tiếp nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ, sắc mặt cũng vô cùng khó coi.

Hứa Chi không muốn đứng ngay cổng trường nói những chuyện này: "Cái đó... chúng ta sang quán cà phê đằng kia nói chuyện được không?"

Đứng ở đây lỡ gặp bạn học nào quen biết thì cô thấy mất mặt lắm.

Lương Mục Chi hít một hơi thật sâu: "Được, anh cũng đang muốn nói chuyện với em."

Hai người đi đến một quán cà phê cách đó một dãy phố.

Sau khi gọi đồ và ngồi xuống, Lương Mục Chi mở lời trước: "Tin nhắn WeChat hôm qua em gửi cho anh là gì thế?"

Hứa Chi lập tức nhận ra hắn đang hỏi về tin nhắn cô đã thu hồi.

Cô đáp: "Không có gì đâu."

"Rốt cuộc là gì?" Rõ ràng Lương Mục Chi không có nhiều kiên nhẫn.

"Không phải chuyện gì quan trọng đâu." Cô nói: "Chỉ là... em thi không được tốt thôi."

Trước đây, những chuyện lông gà vỏ tỏi này cô đều sẽ chia sẻ với hắn nhưng bây giờ cô cảm thấy không còn phù hợp nữa.

"Vậy tại sao lại thu hồi?" Lương Mục Chi hỏi.

Hứa Chi hơi cúi đầu:

"Mục Chi, trước đây anh chưa từng yêu đương nên có thể không hiểu, mặc dù em cũng chưa từng yêu ai nhưng... tâm tư của con gái em hiểu rất rõ. Nếu em có bạn trai, em sẽ không muốn anh ấy có một cô bạn thân khác giới mà chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng chia sẻ bàn bạc với nhau đâu."

Lương Mục Chi: "Vậy nên em cho rằng Trần Tịnh sẽ ghen sao?"

Hứa Chi: "Cho dù cô ấy có ghen hay không thì chúng ta cũng nên tránh hiềm nghi. Những chuyện gặp gỡ riêng tư như thế này, sau này tốt nhất nên hạn chế."

Lương Mục Chi tức quá hóa cười:

"Trần Tịnh không phải người hẹp hòi như vậy đâu. Ngược lại là em, lúc thì nói đặt mình vào vị trí người khác sợ Trần Tịnh ghen, lúc lại bảo dù cô ấy có ghen hay không cũng phải tránh hiềm nghi. Anh thấy em chỉ đang tìm đủ mọi cớ để xa lánh anh thôi."

Hứa Chi há miệng định nói nhưng lại cảm thấy không biết phải biện minh thế nào.

Lương Mục Chi lại nói:

"Anh biết trong lòng em không thoải mái, chuyện lần trước Trần Tịnh gặng hỏi có phải em làm lộ tin khiến anh bị phạt hay không, anh đã làm rõ rồi. Mẹ anh nói với anh là do bố anh có người bạn làm ở đồn công an bên đó báo cho biết. Anh cũng đã nói rõ với Trần Tịnh rồi, cô ấy sẽ không nghi ngờ em nữa đâu như vậy đã được chưa?"

Hứa Chi cúi đầu, trong đầu rối như tơ vò, cô không thích những mối quan hệ hỗn loạn phức tạp nhưng Lương Mục Chi lại quá cứng rắn.

Tính cô mềm mỏng, không muốn làm căng với hắn, dù sao hai nhà cũng là chỗ thân tình lại là hàng xóm, sau này còn phải gặp mặt.

Nhưng cô lại cảm thấy khó chịu không nói nên lời, cứ cảm giác như hắn đang làm khó cô.

Tiếp tục duy trì mối quan hệ như trước kia thì làm sao cô có thể dứt khoát từ bỏ tình cảm này được?

Cô muốn gạt bỏ hắn hoàn toàn khỏi cuộc sống của mình để tránh bản thân lại nảy sinh ảo tưởng nhưng lời này cô thực sự không thể nói ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!