Phản ứng đầu tiên của Hứa Chi là: "Không thể nào, em dù có uống rượu cũng không đến mức biến thành người khác đâu."
Khóe môi Lương Cẩm Mặc khẽ nhếch lên, không nói gì.
Đó là một nụ cười lạnh, Hứa Chi chột dạ, cô quyết định không truy hỏi chuyện tối qua nữa, cô nói:
"Cảm ơn anh tối qua đã chăm sóc em, hôm nào đó em mời anh ăn cơm nhé."
Cô lúc nào cũng dùng chiêu này, Lương Cẩm Mặc đã quen rồi, anh đáp: "Chỉ dựa vào những việc em làm tối qua thì mời một bữa e là không đủ đâu."
Hứa Chi ngớ người: "Hả?"
Lương Cẩm Mặc: "Phải bao trọn tháng."
Hứa Chi nhắm mắt lại: "Thôi em chuyển tiền cho anh, anh tự đi ăn nhé."
"Em nghĩ tôi thiếu tiền ăn cơm à?" Lương Cẩm Mặc dừng lại một chút, nhớ ra điều gì:
"Đúng thật, trước khi tôi ra nước ngoài, em đã nhét tiền vào phòng tôi."
Hứa Chi mở to mắt: "Sao anh... biết là em?"
Lương Cẩm Mặc không trả lời ngay.
Thời đại học Phó Uyển Văn cắt sinh hoạt phí của anh, anh buộc phải vừa học vừa làm. Sau này muốn ra nước ngoài, Phó Uyển Văn hoàn toàn không có ý định cho tiền, anh cũng không thể đi tìm cha Lương bàn chuyện này.
Kỳ nghỉ đó anh đi làm thêm suốt để dành tiền, một hôm về nhà thì thấy một phong bì nằm trên sàn phòng mình.
Mở ra xem, bên trong là một xấp đô la Mỹ được xếp ngay ngắn.
Những người có thể ra vào nhà họ Lương chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ngoài Hứa Chi ra thì những người khác đều coi thường anh, làm sao có thể nhét tiền cho anh được.
Số tiền đó anh đã mang theo nhưng không dùng đến, vẫn luôn cất dưới đáy hòm.
Những lúc gặp khó khăn anh lại lấy ra xem, cũng tưởng tượng xem lúc đó Hứa Chi đã cầm tiền đi ngân hàng đổi sang đô la Mỹ như thế nào. Sau đó lại làm sao nhét tiền vào phong bì và tuồn vào phòng anh. Cô nghĩ gì nhỉ?
Tưởng anh sẽ chết đói ở Mỹ sao?
Hứa Chi hỏi xong cũng thấy mình vừa hỏi một câu ngu ngốc.
Người nhà họ Lương muốn cho tiền anh thì đâu cần phải lén lén lút lút như vậy.
Cô mở lời lần nữa, giọng điệu có chút khó khăn: "Em... không có ý gì khác đâu, chỉ nghĩ là nhỡ đâu anh gặp khó khăn gì ở Mỹ thì có thể lấy ra dùng tạm..."
Cô sợ làm tổn thương lòng tự trọng của Lương Cẩm Mặc, dù sao hành động này trông rất giống sự bố thí của kẻ bề trên.
Lương Cẩm Mặc "ừ" một tiếng: "Em từng giúp tôi, tôi chăm sóc em, coi như huề."
Dường như anh không nghĩ nhiều đến thế, Hứa Chi thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ăn xong cơm, Hứa Chi uống hết cốc nước mật ong, cơn đau đầu đã thuyên giảm đáng kể.
Cô phải về trường, Lương Cẩm Mặc liếc nhìn đồng hồ: "Tôi cũng đang định đến công ty chi nhánh, tiện đường đưa em về luôn."
Hứa Chi không từ chối.
Cô có quy tắc riêng về khoảng cách an toàn trong các mối quan hệ xã giao. Trải qua chuyện tối qua, cô cảm thấy Lương Cẩm Mặc và Chu Hách cũng có thể coi là bạn bè của mình rồi.
Trên đường đi cô hỏi về Chu Hách: "Anh và Chu Hách thân nhau lắm à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!