Ánh mắt Hứa Chi ánh lên vẻ ngu ngơ ngây thơ: "Em say rồi ngủ quên mất là anh đưa em về đây đúng không?"
Lương Cẩm Mặc không trả lời, anh bưng cốc nước ngồi xuống bên cạnh cô, chậm rãi uống nước.
Thái độ này của anh khiến trong lòng Hứa Chi thấp thỏm không yên.
Vừa nãy mở mắt trên giường, phát hiện mình không ở ký túc xá, thật ra cô cũng hơi hoảng hốt. Nhưng rất nhanh cô nhận ra đây là phòng ngủ dành cho khách ở nơi ở của Lương Cẩm Mặc.
Với cô mà nói thì đây cũng coi như là lần thứ hai ghé thăm rồi, cô theo bản năng cảm thấy mình an toàn nên chỉ mải lo liên lạc với Dương Tuyết.
Thế nhưng nghe giọng điệu đầy ẩn ý của anh, có lẽ tối qua đã xảy ra chuyện gì đó mà cô không biết.
Điện thoại vừa khởi động xong, âm báo tin nhắn liên tiếp vang lên.
Có cả tin nhắn WeChat lẫn tin nhắn văn bản.
Sự chú ý của Hứa Chi bị phân tán, cô mở WeChat ra trước, quả nhiên Dương Tuyết gửi cho cô một tràng tin nhắn dài.
Dương Tuyết: Chi Tử, cậu đang ở đâu vậy? Lương Mục Chi tìm cậu, gọi điện cả cho tớ, sao cậu lại tắt máy?
Dương Tuyết: Mau mở máy đi! Lương Mục Chi chạy đến trường tìm cậu kìa!
Dương Tuyết: Cậu sao rồi? Thấy tin nhắn thì trả lời tớ một tiếng.
Dương Tuyết: Lương Mục Chi sốt ruột lắm, anh ta bảo cậu đi bar với đàn ông, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Hứa Chi còn chưa đọc hết, điện thoại trong lòng bàn tay rung lên, kèm theo tiếng chuông reo, cái tên "Lương Mục Chi" hiện rõ mồn một trên màn hình.
Hứa Chi khó chịu day day trán rồi mới ấn nút nghe.
Cô vừa "alo" một tiếng, đầu bên kia Lương Mục Chi đã lên tiếng: "Em đang ở đâu?"
"Khách sạn." Cô trả lời không cần suy nghĩ.
Đầu bên kia im lặng đến kỳ lạ, một lúc sau, Lương Mục Chi mới cất lời, dường như đang nghiến răng nghiến lợi:
"Em... em đi khách sạn với gã đàn ông đó ư?"
Phản ứng của Hứa Chi hơi chậm, cô đang định hỏi gã đàn ông nào thì bên cạnh Lương Cẩm Mặc bỗng nhiên hỏi:
"Tôi gọi đồ ăn sáng, em muốn ăn gì?"
Lương Mục Chi nghe rõ mồn một giọng nói của một người đàn ông. Do khoảng cách và sóng điện thoại nên nội dung không rõ ràng lắm nhưng đó chắc chắn là giọng đàn ông.
Hắn cầm điện thoại, người vẫn đang đứng ở đầu phố quán bar, đêm qua hắn đã tìm cô suốt cả đêm.
Cô chỉ nói đang ở quán bar mà chẳng nói tên quán, hắn đành phải tìm từng quán một.
Hắn không biết trong lúc hắn chạy đôn chạy đáo tìm cô khắp nơi thì cô đang làm gì, nhưng bây giờ trong đầu hắn đã có câu trả lời.
Lương Cẩm Mặc đột ngột lên tiếng khiến Hứa Chi giật mình, cô quay đầu nhìn anh, mấp máy khẩu hình miệng "Tùy ý".
Nói xong, cô nghe thấy tiếng tút tút trong điện thoại.
Lương Mục Chi đã cúp máy.
Có lẽ cô nên gọi lại giải thích một chút nhưng hiện tại cô chẳng còn sức lực, đầu vẫn đau như búa bổ. Tay cô không ngừng xoa huyệt thái dương rồi gọi cho Dương Tuyết một cuộc để báo bình an trước.
Dương Tuyết ở đầu bên kia hoảng hốt: "Cậu không thấy bộ dạng Lương Mục Chi tối qua đâu, cứ như thằng điên ấy, hắn hét vào mặt tớ hỏi cậu đi đâu rồi, bị bệnh à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!