Lương Cẩm Mặc biết có một kiểu người chỉ dám hung hăng khi ở trong tổ của mình nhưng Hứa Chi không thuộc loại đó.
Trước mặt bố mẹ, cô đều rất ngoan, chỉ khi ở trước mặt anh là cô mới giở thói ngang ngược.
Cô nói không muốn ngoan là làm được ngay, sống chết không chịu mặc áo khoác còn la hét đòi uống tiếp.
Thấy cô đứng dậy, lảo đảo định đi tìm nhân viên pha chế, anh không thể nhịn được nữa, bèn lôi xềnh xệch cô ra hành lang bên hông đại sảnh.
Nơi này không có người, yên tĩnh hơn nhiều, ánh đèn cũng là đèn sợi đốt trắng đơn giản. Anh cố gắng giao tiếp với cô lần nữa: "Hứa Chi."
Hai má Hứa Chi đỏ bừng, đáy mắt long lanh ngấn nước, cô xoa xoa cổ tay bị anh kéo, giọng nũng nịu: "Đau quá à."
Da cô vốn mềm mại, vòng cổ tay kia đã đỏ lên một mảng. Anh nhìn chằm chằm vài giây, tầm mắt lại quay về khuôn mặt tủi thân của cô, hai luồng suy nghĩ đan xen trong đầu:
Anh có chút hối hận vì vừa rồi dùng sức quá mạnh.
Nhưng lại muốn khiến toàn thân cô đều in đầy những dấu vết như vậy.
Hứa Chi giơ cổ tay lên cho anh xem: "Anh nhìn đi, có vết đỏ rồi này."
Đôi mắt Lương Cẩm Mặc tối sầm, giọng điệu không còn bình tĩnh như ngày thường:
"Còn quậy nữa, tôi sẽ làm cho cả người em đều có vết đỏ đấy."
Hứa Chi tròn mắt, dường như thực sự bị dọa sợ, ngẩn ngơ nhìn anh.
Lương Cẩm Mặc đưa tay nới lỏng cổ áo sơ mi, cảm thấy hơi nóng bức, anh vừa định nhân cơ hội đưa cô đi thì có tiếng bước chân truyền đến.
Một gã đàn ông dáng vẻ lưu manh bước ra từ nhà vệ sinh cuối hành lang, đi về phía bên này, liếc mắt cái đã thấy Hứa Chi, ánh nhìn dán chặt vào vùng ngực ướt sũng của cô.
Lương Cẩm Mặc nghiêng người, ôm lấy eo thon của Hứa Chi, hoàn toàn ngăn cản tầm nhìn của gã đàn ông.
Đợi gã kia hậm hực bỏ đi, Lương Cẩm Mặc rũ mắt xuống, chiếc áo sơ mi trắng trên người Hứa Chi nửa kín nửa hở. Vệt nước in rõ đường nét chiếc áo lót màu hồng nhạt, hai g* b*ng đ** trắng ngần chói mắt phập phồng theo nhịp thở của cô.
Yết hầu anh thắt lại, nhanh chóng dời tầm mắt đi chỗ khác nhưng lại quên mất bàn tay vẫn đang đặt trên eo cô.
Hứa Chi cảm thấy như được ai đó ôm lấy, men rượu khơi dậy nỗi khao khát thầm kín về sự thân mật trong lòng cô, cô không kìm lòng được mà vươn tay ôm lấy eo anh.
Cơ thể Lương Cẩm Mặc cứng đờ.
Gò má cô cọ cọ vào ngực anh, hoàn toàn không để ý việc rượu trên người mình cũng làm ướt áo anh, khẽ lẩm bẩm:
"Chẳng có ai ôm em cả..."
Thật ra cũng không phải là không có, chỉ là lúc này cô không nhớ ra.
Hứa Hà Bình chưa bao giờ ôm cô nhưng khi cô còn rất nhỏ, Triệu Niệm Xảo từng ôm cô.
Chỉ là sau này, khi Triệu Niệm Xảo mang thai, mọi sự chú ý đều dồn hết vào đứa con thứ hai sau đó sảy thai, bà và Hứa Hà Bình suốt ngày cãi vã, Hứa Chi không bao giờ nhận được cái ôm nào từ mẹ mình nữa.
Lương Cẩm Mặc im lặng một lát, khoác chiếc áo phao đang vắt trên khuỷu tay lên người cô:
"Đi thôi, tôi đưa em về."
Lần này Hứa Chi không giãy giụa nữa, chiếc áo khoác miễn cưỡng phủ lên người nhưng cô lại ôm chặt lấy anh, tư thế này hoàn toàn không thể đi được.
Rượu thấm qua lớp vải mỏng manh nơi hai người tiếp xúc, cô ôm quá chặt khiến anh cảm nhận rõ sự mềm mại xa lạ đối với mình, vì thế mà không thể bình tĩnh suy nghĩ được.
Cứ để mặc cô ôm một lúc, anh phát hiện ngực áo sơ mi của mình cũng ướt đẫm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!