Chương 13: “Có phải em đang ở cùng người đàn ông mà em thích không?”

Men rượu đã thấm, phản ứng của Hứa Chi chậm đi trông thấy, cô nhìn chằm chằm vào điện thoại đến tận nửa phút sau mới bấm nút nghe.

Cô áp điện thoại vào tai, đầu bên kia vang lên tiếng gọi "Tiểu Chi Tử", âm thanh có chút mơ hồ, cô vô thức "hả" một tiếng: "Anh nói cái gì?"

Lương Mục Chi rõ ràng cũng nghe thấy tiếng động bên phía cô, hắn buộc phải cao giọng hơn: "Em đang ở đâu?"

"Em..." Hứa Chi ngập ngừng: "Ở quán bar."

"Cái gì?!" Giọng Lương Mục Chi đầy vẻ lo lắng: "Sao em lại chạy đến chỗ đó? Trước đây em có bao giờ đi đâu, em đang ở cùng ai, quán bar nào? Anh đến đón em."

Câu hỏi cứ tới tấp ập đến như súng liên thanh, Hứa Chi ngơ ngơ ngác ngác, đầu óc quay mòng mòng.

Ai cũng muốn quản cô, ai cũng muốn chỉ tay năm ngón với cô, ngay cả Lương Mục Chi cũng vậy.

Hắn tự mình đưa bạn gái đi bar còn nói chỗ chơi của thanh niên chỉ có vài nơi như thế, bây giờ cô đến thì hắn lại chướng mắt.

"Em..." Cô nhìn Lương Cẩm Mặc rồi nói vào điện thoại: "Em đang ở cùng bạn, anh đừng quản em."

"Bạn nào?" Lương Mục Chi rất lo lắng: "Nam hay nữ? Quen nhau bao giờ? Quán bar là nơi vàng thau lẫn lộn, em đi đến đó nguy hiểm lắm."

Hứa Chi cảm thấy hắn thật lắm lời nhưng trong lòng lại thấy khó chịu, sự quan tâm của hắn không giống như giả vờ, điều này đối với cô càng tàn nhẫn hơn.

"Em nói đi chứ, Tiểu Chi Tử? Gửi địa chỉ cho anh, anh qua đón em ngay..." Lương Mục Chi nói chậm lại, dường như chợt nhớ ra điều gì:

"Có phải... em đang ở cùng người đàn ông mà em thích không?"

Hứa Chi sững sờ trong giây lát, chưa kịp trả lời thì giọng điệu Lương Mục Chi đã trở nên cứng rắn:

"Sao em có thể tùy tiện đi uống rượu với đàn ông như thế, em có biết hắn ta là người thế nào không? Anh đã nói với em đàn ông chẳng mấy ai tốt đẹp, em làm vậy rất dễ bị người ta lừa gạt có biết không..."

Hứa Chi nắm chặt điện thoại, cắt ngang lời hắn: "Em có bị lừa cũng là chuyện của em, anh đừng quản em."

Lương Mục Chi cảm thấy cô thật vô lý: "Em giận dỗi cũng phải có chừng mực chứ, em như thế rất dễ bị mấy gã đàn ông lăng nhăng chiếm tiện nghi đấy. Ngoan nào, gửi địa chỉ cho anh."

"Không cho đấy." Sống mũi Hứa Chi cay cay, chỉ muốn trút hết nỗi uất ức trong lòng:

"Cho dù em có bị đàn ông chiếm tiện nghi thì cũng là chuyện của em. Lương Mục Chi, anh đừng quản em nữa!"

Hét xong, cô cúp máy.

Tiếng nhạc xung quanh lại ùa về, cô cảm thấy màng nhĩ ong ong.

Điện thoại lại rung lên, vẫn là cuộc gọi của Lương Mục Chi, cô tắt máy luôn rồi ném điện thoại lên bàn trà.

Cô ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của Lương Cẩm Mặc.

Đôi mắt đen thẫm của anh trầm tĩnh nhìn cô.

Cô chỉ tay vào điện thoại của mình: "Anh ta mới là kẻ lừa đảo... Em bị anh ta lừa thê thảm..."

Lương Cẩm Mặc im lặng vài giây rồi nói: "Em say rồi."

Anh đoán tửu lượng cô không tốt nhưng không ngờ lại tệ đến mức này, rõ ràng cô đã không còn tỉnh táo nữa.

Hứa Chi chìm đắm trong cảm xúc của riêng mình, nước mắt trượt dài từ khóe mắt:

"Ông nội Lương bảo bọn em có hôn ước từ bé, bảo sau này em sẽ làm con dâu nhà họ Lương, em đã tin là thật... Anh ấy cũng không phủ nhận, tại sao anh ấy lại không phản đối chứ?"

Lương Cẩm Mặc không nói một lời, nâng ly lên uống rượu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!