Chương 12: Hứa Chi chưa bao giờ làm chuyện như thế này

Hứa Chi chưa bao giờ làm chuyện như thế này.

Trong khi người khác còn đang so đáp án bài thi thì cô đã ngồi lên xe của Lương Cẩm Mặc, điểm đến là quán bar.

Lương Cẩm Mặc lái xe, Chu Hách ngồi ghế phụ gọi điện thoại, nghe nội dung thì có vẻ liên quan đến việc tuyển dụng tại trường.

Hứa Chi ngồi ở ghế sau, tay nắm chặt dây đeo ba lô đến mức hơi nhăn nhúm. Trước đây cô chỉ nhìn thấy quán bar qua màn hình điện thoại, nơi đó dường như lúc nào cũng hỗn loạn ầm ĩ.

Cô đã bắt đầu diễn tập trong đầu xem lát nữa phải thể hiện thế nào cho thật sành sỏi. Tuyệt đối không được giống như Lưu mỗ vào Đại Quan Viên để người ta chê cười.

Chu Hách cúp điện thoại rồi nói với Lương Cẩm Mặc: "Đám nhân sự bọn họ phải tăng ca, lát nữa mới tới được, chúng ta cứ đi trước đi."

Lương Cẩm Mặc không nói gì, Chu Hách lại táy máy quay đầu nhìn Hứa Chi:

"Em gái, tửu lượng của em thế nào?"

"Cũng..." Hứa Chi ấp úng đáp: "Cũng tàm tạm ạ."

Cô căn bản chưa từng uống rượu, ngay cả đồ uống có cồn cũng rất ít khi đụng tới.

Lương Cẩm Mặc liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu.

Chu Hách cười nói: "Sếp của bọn anh ngàn ly không say, uống rượu mạnh cứ như uống nước lã ấy."

"Oa, lợi hại thế ạ?" Hứa Chi mở to mắt hỏi Chu Hách: "Các anh thường xuyên uống rượu lắm sao?"

"Cũng không hẳn, giờ uống ít hơn hồi ở nước ngoài nhiều rồi, dù sao cũng phải đi làm mà. Hồi trước ở trường bọn anh toàn chơi game thâu đêm, uống rượu mà chẳng thấy mệt mỏi gì..."

Chu Hách thao thao bất tuyệt, Hứa Chi nghe rất chăm chú.

Thực ra cô có chút tò mò về cuộc sống của Lương Cẩm Mặc ở nước ngoài, hồi đó cô từng lo lắng anh sẽ sống không tốt.

Lý do là cô đã sớm nghe Lương Mục Chi kể rằng trong thời gian Lương Cẩm Mặc học đại học, Phó Uyển Văn đã cắt đứt sinh hoạt phí của anh.

Anh có thể tiêu tốn bao nhiêu tiền chứ, số tiền đó đối với nhà họ Lương chỉ như chín trâu mất một sợi lông nhưng Phó Uyển Văn lại keo kiệt bủn xỉn với anh từng đồng.

Sau này anh đi nước ngoài học thạc sĩ, tuy nghe nói nhận được học bổng toàn phần nhưng dù sao cũng phải ăn uống.

Nghĩ vậy nên trước khi Lương Cẩm Mặc ra nước ngoài, cô đã đổi hết tiền tiêu vặt tiết kiệm được sang đô la Mỹ, bỏ vào phong bì rồi lén nhét qua khe cửa phòng anh vào một hôm đến nhà họ Lương chơi.

Cô không biết anh có ở trong phòng hay không, nhét xong là quay đầu bỏ chạy ngay.

Đối với Lương Cẩm Mặc, không biết là do áy náy hay đồng cảm mà bao năm qua cô luôn mong anh sống tốt hơn một chút. Thế nhưng những gì cô có thể làm cho anh lại rất hạn chế, giờ thấy anh có bạn bè, thực lòng cô cũng thấy mừng cho anh.

Bọn họ đến một chuỗi quán bar rất nổi tiếng ở Bắc Thành tên là Sugar.

Sau khi vào cửa Hứa Chi bắt đầu thấy căng thẳng, ánh đèn màu rực rỡ và đám người đang nhảy nhót trên sàn nhảy đều khá xa lạ đối với cô.

Hơn nữa, nhìn thấy những nam thanh nữ tú ở đây, cô cảm thấy mình hơi quê mùa. Hôm nay cô đi thi, khuôn mặt mộc hoàn toàn không trang điểm.

Ba người ngồi xuống ghế dài ở góc đông bắc đại sảnh, nhân viên phục vụ đi tới, nhìn thấy Hứa Chi thì sững lại:

"Ở đây chúng tôi không tiếp đón người chưa thành niên đâu ạ."

Hứa Chi mất một lúc mới phản ứng kịp, lập tức đỏ mặt tía tai: "Tôi không phải trẻ chưa thành niên!"

"Ha ha ha ha ha ha!" Chu Hách cười đến mức đập bàn bồm bộp.

"Anh có muốn xem chứng minh thư của tôi không?" Hứa Chi ấm ức muốn chết: "Tôi là sinh viên năm tư rồi, sắp tốt nghiệp rồi đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!