Chương 11: (Vô Đề)

Lương Mục Chi vốn định mời Hứa Chi bữa cơm này để xin lỗi nhưng rốt cuộc lại chẳng ăn được miếng nào, hắn đã bỏ đi mất.

Lúc cùng Hứa Chi đi lên lầu, Dương Tuyết cảm thấy rất hả hê: "Chi Tử, cậu có thấy không? Mặt anh ta đen như đít nồi luôn kìa."

Hứa Chi chỉ cười cười không nói gì, tâm trạng của cô quả thực có chút phức tạp.

Thật ra khoảnh khắc cô thốt ra câu nói cuối cùng đó, cô cũng cảm thấy hơi hả hê nhưng...

Sau cơn sảng khoái ấy, trong lòng cô lại không tránh khỏi cảm giác thê lương vì cảnh còn người mất.

Bởi vì Hứa Hà Bình và Triệu Niệm Xảo ngày nào cũng cãi nhau không dứt khiến nhà họ Hứa luôn u ám ngột ngạt nên bao nhiêu năm qua vô số lần đau lòng cô đều chạy sang nhà họ Lương tìm Lương Mục Chi, coi hắn là chỗ dựa cuối cùng của mình.

Có đôi khi cô thậm chí còn cảm thấy hắn đối xử với cô còn tốt hơn cả bố mẹ mình, nếu sau này hai người cùng nhau xây dựng gia đình thì chắc chắn hắn sẽ không giống bố mẹ cô, suốt ngày chỉ nghĩ đến việc vứt bỏ cô.

Tất cả những điều đó chỉ là ảo tưởng đơn phương của cô mà thôi. Trong cơn mơ màng cô bỗng nhận ra rằng từ nay về sau, cô sẽ không còn góc nhỏ nào để tạm thời trốn tránh khỏi cái gia đình đầy thương tổn ấy nữa.

Thiếu gia Lương Mục Chi chưa từng bị ai làm cho mất mặt như vậy, thế là mấy ngày liền hắn không liên lạc với Hứa Chi.

Nếu là trước đây thì Hứa Chi sẽ đi dỗ dành hắn nhưng bây giờ cô không còn tâm trí đâu nữa.

Thất tình lại đụng trúng tuần thi cử sắp tới, cảm giác thật sự không thể nào chua chát hơn. Cô liên tục mất ngủ mấy ngày, ban ngày đi thư viện tự học mà tinh thần cứ lơ mơ như người mất hồn.

Nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng, không ngừng tự nhủ với bản thân rằng tình yêu chỉ là một phần rất nhỏ trong cuộc sống, việc học mới là quan trọng hơn cả.

Thế nhưng ngồi trong phòng học, đầu óc cô lại cứ không kìm được mà nghĩ ngợi, Lương Mục Chi bây giờ đang làm gì nhỉ, chắc là đang ở bên cạnh Trần Tịnh, bọn họ sẽ làm gì đây? Chắc chắn sẽ không khó chịu như cô lúc này.

Thỉnh thoảng cô sẽ cầm điện thoại lên xem cuộc trò chuyện được ghim trên cùng của WeChat, đối phương là Lương Mục Chi. Nội dung trong khung chat vẫn dừng lại ở ngày hắn bảo cô gánh tội thay cho Trần Tịnh, sau đó không còn tin tức gì mới nữa.

Cô cứ xem đi xem lại đoạn chat đó cho đến khi cảm thấy trái tim rỉ máu đến mức tê liệt không còn cảm giác.

Chuyên ngành của Hứa Chi là Hán ngữ đối ngoại, thi xong môn chuyên ngành đầu tiên là Đọc hiểu tiếng Anh chuyên sâu, cô liền cảm thấy xong đời rồi.

Thi xong các bạn học xúm lại so đáp án, thế mà cô lại chẳng nhớ nổi mình đã trả lời các câu hỏi như thế nào.

Cô rơi vào trạng thái hoảng loạn, dường như đã mất quyền kiểm soát cuộc sống của chính mình. Cô trốn vào một góc trên sân thượng, đầu óc trống rỗng, nước mắt lưng tròng, cầm điện thoại lên gửi một tin nhắn WeChat: [Hình như em thi trượt rồi.]

Tin nhắn gửi đi được vài giây, cô bỗng sực tỉnh, vội vàng thu hồi lại.

Giống như vô số lần trước đây, những lúc khó chịu cô đều theo bản năng gửi tin nhắn cho Lương Mục Chi.

Trên màn hình hiện rõ dòng chữ: Bạn đã thu hồi một tin nhắn.

Không biết Lương Mục Chi đã nhìn thấy chưa, cô hoảng hốt vô cùng, xoay người xuống lầu, vừa đi qua khúc cua cầu thang thì bất ngờ đụng phải một người.

Đối phương có vóc dáng cao lớn, cô ôm trán vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi..."

Khi ngước mắt lên, cô lại sững sờ.

Cô nghi ngờ mình bị ảo giác, thế mà lại gặp Lương Cẩm Mặc ở trong trường.

Anh vẫn giữ vẻ lạnh lùng xa cách đó, ánh mắt như đầm nước lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào cô.

Vành mắt cô hơi đỏ, trông rất đáng thương, cô hỏi: "Sao anh lại ở đây?"

"Lương thị năm nay tổ chức tuyển dụng tại trường em, em không biết sao?" Anh kẹp một điếu thuốc chưa châm lửa giữa hai ngón tay:

"Học viện Kỹ thuật Máy tính có một nhân sự mà bên tôi cần dùng đến nên tôi qua đây."

Đầu óc Hứa Chi nhảy số hơi chậm, phản ứng đầu tiên của cô không phải là nghĩ xem rốt cuộc Lương Cẩm Mặc giữ chức vụ gì ở Lương thị, mà tuyển dụng tại trường cũng phải đích thân anh đi mà là nghĩ rằng, anh làm về máy tính.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!