Không gian tối tăm bỗng chốc được thắp sáng.
Thứ Hứa Chi cầm trong tay là một chiếc đèn pin bỏ túi, màu đen, dài chừng tám chín phân, phát ra chùm sáng màu vàng cam dìu dịu, không gây chói mắt.
Cô đưa chiếc đèn pin cho Lương Cẩm Mặc: "Cái này cho anh."
Lương Cẩm Mặc không nhúc nhích, tầm mắt anh chuyển từ chiếc đèn pin lên khuôn mặt cô, đáy mắt tràn đầy sự cảnh giác.
Tay Hứa Chi vẫn lơ lửng giữa không trung, có chút ngượng ngùng, cô nói: "Ở đây tối quá, sau này anh cứ giữ lấy cái này, lỡ có bị nhốt vào đây nữa thì có cái này chiếu sáng sẽ không sợ nữa."
Việc Phó Uyển Văn muốn nhốt Lương Cẩm Mặc thì cô không cản được, những gì cô có thể làm rất hạn chế.
Lương Cẩm Mặc vẫn im lặng không nói một lời.
Hứa Chi hết cách đành đặt chiếc đèn pin xuống đất. Cô vốn định xin lỗi chuyện xé bài thi lần trước nhưng anh chẳng thèm để ý đến cô nên cô cũng không thể tiếp tục diễn vai độc thoại được nữa.
"Em đi xuống đây." Cô do dự vài giây rồi nhìn anh thêm lần nữa: "Anh đừng ngồi mãi dưới đất, nền đất ẩm lắm."
Lương Cẩm Mặc vẫn không nói gì, cô ngượng ngập lui ra ngoài, trong lòng đấu tranh tư tưởng xem có nên thả anh ra không?
Nhưng cô là cái thá gì chứ? Cô vẫn chỉ là một đứa trẻ cũng không phải người nhà họ Lương, cô chưa bao giờ dám làm trái ý người lớn, nếu Phó Uyển Văn biết cô lén thả Lương Cẩm Mặc ra thì chắc chắn sẽ tức giận.
Cuối cùng cô vẫn đóng cửa lại và cài chốt cẩn thận.
Chỉ làm có bấy nhiêu chuyện mà cứ như đi ăn trộm, cô quay lại tầng dưới nhưng không thể nào hòa nhập vào không khí vui vẻ của các bạn học được nữa. Trong đầu cô cứ hiện lên hình ảnh căn phòng tối tăm và Lương Cẩm Mặc đang co ro trong góc tường.
Đêm đó Hứa Chi ngủ không ngon, sáng sớm tinh mơ đã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Lương Mục Chi chạy đến trường tìm cô.
Lương Mục Chi dường như có nguồn năng lượng vô tận, người này thậm chí còn chẳng bao giờ ngủ nướng.
Hứa Chi rất buồn ngủ, cô dậy vệ sinh cá nhân rồi xuống lầu, liếc mắt cái đã thấy ngay chiếc Ferrari màu xanh đậu dưới ký túc xá.
Màu sắc và kiểu dáng xe đều rất bắt mắt khiến sinh viên qua lại dưới lầu đều phải ngoái nhìn.
Lương Mục Chi đứng dựa vào thân xe, hắn đẹp trai, dáng người cao ráo, khung cảnh vô cùng mãn nhãn, hắn đường hoàng tận hưởng ánh nhìn ngưỡng mộ của người qua đường.
Hứa Chi bỗng nhiên không muốn đi tới đó, thậm chí còn muốn quay đầu bỏ chạy.
"Tiểu Chi Tử!" Lương Mục Chi vẫy tay gọi cô.
"..." Cô kiên trì bước tới: "Sao anh lại lái xe vào tận trong trường thế này... Mà chiếc xe này mới à? Sao em chưa thấy bao giờ."
"Anh cá cược với người ta, thắng được trong cuộc đua đấy, đẹp không? Chiếc này là phiên bản giới hạn toàn cầu đấy nhé." Hắn vỗ vỗ vào thân xe đầy vẻ đắc ý:
"Đi nào, anh đưa em đi ăn."
Hứa Chi vội vàng từ chối: "Không cần đâu."
Cô đã bị ám ảnh với việc đi ăn cùng hắn, khó bảo đảm giữa chừng lại không lòi ra thêm một Trần Tịnh nữa.
Lương Mục Chi nhìn thấu suy nghĩ của cô liền bảo: "Hôm nay chỉ có hai đứa mình thôi."
Hứa Chi nghĩ ngợi một chút lại càng cảm thấy không nên đi: "Thôi bỏ đi, hôm nay em phải đi tự học, sắp thi rồi nên em bận lắm."
Vẻ mặt Lương Mục Chi nhạt đi đôi chút: "Vẫn còn giận à?"
Hứa Chi cảm thấy mình không phải đang giận mà chỉ là hơi bất lực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!