Lương Mục Chi lại đánh nhau rồi.
Khi Hứa Chi nhận được điện thoại từ đồn công an thì đồng hồ đã điểm mười một giờ đêm.
Ký túc xá có giờ giới nghiêm nên lúc Hứa Chi muốn ra ngoài đã bị dì quản lý gây khó dễ một hồi lâu, cuối cùng dì ấy buông một câu cảm thán như thể thế phong nhật hạ:
"Sinh viên đại học bây giờ thật là, con gái con đứa mà chẳng biết tự trọng gì cả..."
Hứa Chi biết dì quản lý đã hiểu lầm song cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà giải thích, chỉ vội vã bước nhanh ra ngoài rồi đội gió tuyết đến cổng phụ của trường để bắt taxi đến đồn công an.
Việc bảo lãnh cho Lương Mục Chi cần phải làm thủ tục, chủ yếu là điền vào các mẫu đơn và nộp tiền phạt.
Cán bộ dân cảnh hỏi Hứa Chi: "Cô và Lương Mục Chi có quan hệ như thế nào?"
Hứa Chi ngập ngừng một thoáng rồi mới đáp: "Tôi là bạn nối khố của anh ấy."
Hai nhà Lương
- Hứa vốn là thế giao, ngay từ khi ông nội Hứa còn sống thì đã cùng ông nội Lương định ra hôn ước cho con cháu hai nhà. Bậc cha mẹ đôi bên cũng không hề phản đối nên mặc nhiên coi Hứa Chi chính là con dâu tương lai.
Trong tất cả mọi người thì chỉ có thái độ của Lương Mục Chi là mơ hồ không rõ. Nếu bảo hắn phản đối thì mỗi lần bị người khác trêu chọc hắn chỉ cười trừ. Còn nếu bảo hắn đồng ý thì chưa bao giờ hắn nói lời yêu thương hay xác định quan hệ với Hứa Chi ở chốn riêng tư.
Hắn đối xử với Hứa Chi không tệ nhưng dường như luôn giữ một chừng mực nhất định.
Thái độ lấp lửng này đôi khi khiến Hứa Chi cảm thấy lo lắng không yên, song vì phận con gái da mặt mỏng và trong lòng thầm thương Lương Mục Chi cũng như chấp nhận sự sắp đặt của hai bên gia đình nên cô chẳng tiện chủ động mở lời, đến tận bây giờ vẫn chỉ có thể tự xưng là bạn nối khố của hắn.
"Trong điện thoại cậu ta chỉ lưu duy nhất một số liên lạc khẩn cấp là cô nên tôi cứ tưởng cô là người nhà cậu ta."
Vị dân cảnh tỏ vẻ ngạc nhiên rồi nói tiếp:
"Cậu ta vì bạn gái mà đập phá quán bar của người ta đấy."
Tay Hứa Chi khựng lại, cô nghi ngờ thính giác của mình có vấn đề: "Cái gì cơ... bạn gái ư?"
"Đúng vậy là một cô gái tên Trần Tịnh. Khi bọn họ đến quán bar chơi thì có mấy tên côn đồ trêu ghẹo Trần Tịnh, thế là Lương Mục Chi vớ ngay chai rượu phang thẳng vào đầu người ta..."
Vị dân cảnh chặc lưỡi hai tiếng:
"Ra tay tàn nhẫn lắm, nạn nhân hiện đang phải phẫu thuật trong bệnh viện, phía quán bar cũng bị ảnh hưởng nên lát nữa các cô cậu phải xem xét giải quyết thế nào, không khéo còn phải ra tòa đấy."
Cả người Hứa Chi như chết lặng, bởi cô và Lương Mục Chi hầu như ngày nào cũng liên lạc qua WeChat hoặc điện thoại mà chưa từng nghe hắn nhắc đến bất kỳ người bạn gái nào.
Sau khi hoàn tất thủ tục thì Lương Mục Chi được dân cảnh dẫn ra ngoài.
Hứa Chi vừa ngước mắt lên lập tức chú ý ngay đến vết sẹo mới trên trán hắn.
Vết thương dài chừng ba centimet nằm xéo bên góc trán trái vừa mới đóng vảy máu trông vô cùng nổi bật trên gương mặt tuấn tú kia.
Thật ra đây không phải là lần đầu tiên Lương Mục Chi đánh nhau.
Lịch sử đánh đấm của hắn có thể truy ngược về thời cấp hai. Vị thiếu gia này được chiều chuộng từ bé cộng thêm gia thế nhà họ Lương có tiền có quyền nên trong từ điển của hắn chưa bao giờ tồn tại hai chữ thỏa hiệp hay nhượng bộ, bao năm qua hắn vẫn luôn sống một cách phóng túng và ngông cuồng như thế.
Hắn bước đến trước mặt Hứa Chi rồi gọi: "Tiểu Chi Tử."
Những người thân thiết đều gọi Hứa Chi là Chi Tử, duy chỉ có Lương Mục Chi là thích chơi trội khi khăng khăng thêm chữ "Tiểu" vào phía trước. Tuy chỉ khác một chữ nhưng lại mang thêm vài phần thân mật suồng sã.
Đến lúc này Hứa Chi vẫn chưa thật sự hoàn hồn, cô nhìn chằm chằm vào vết thương trên trán hắn. Cô theo bản năng định hỏi có đau không nhưng lời nói đến bên miệng lại đổi thành một câu hỏi khác:
"Trần Tịnh là ai?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!